Quỷ Thấy Ta Đều Phát Sầu

Chương 18

Chương 18
Trên máy bay, Cố Mông đã nôn ra máu hai lần. Máu cô nôn ra có màu đen kịt, thậm chí còn bốc lên mùi hôi thối nồng nặc.
“Không sao đâu, nôn thêm vài lần là ổn thôi.” Trước ánh mắt kinh hãi của Trung úy La và những người khác, Cố Mông chỉ tùy ý xua tay, nói như thể đó chỉ là chuyện cỏn con.
Nghe vậy, sắc mặt mọi người lập tức cứng đờ.
Đã nôn ra máu rồi mà còn bảo là không sao? Với lại, cái gì gọi là nôn thêm vài lần sẽ khỏi chứ?
Trong lòng Trung úy La nặng trĩu bất an. Cô gái này nhìn mong manh như một món đồ thủy tinh, dường như chỉ cần chạm mạnh một chút là sẽ vỡ tan. Cảnh cô nôn ra từng ngụm máu đen khiến ai nhìn cũng lạnh sống lưng, chỉ sợ giây tiếp theo cô sẽ tắt thở.
Thế nên mặc cho Cố Mông liên tục khẳng định mình không có việc gì, vẻ mặt còn hết sức bình thản, vừa xuống máy bay, cô vẫn bị Trung úy La và những người khác vội vàng đưa thẳng vào bệnh viện.
Đợi đến khi bác sĩ cưỡng ép giữ cô nằm lên giường rồi đẩy vào phòng cấp cứu, Trung úy La mới không nhịn được mà thở phào một hơi thật dài, còn theo phản xạ đưa tay lau mồ hôi lạnh vốn không hề tồn tại trên trán.
May mà... cuối cùng cũng đưa được cô vào bệnh viện.
“Thiếu tá Diêm, cậu kiếm đâu ra cô bé này vậy? Cô ấy... thật sự không sao chứ?” Trung úy La hỏi Diêm La, trong lòng vẫn không thể yên tâm.
Cũng chẳng trách ông lo lắng như vậy. Theo suy nghĩ của người bình thường, nôn ra máu đến mức ấy thì làm sao có thể coi là không có việc gì.
Diêm La lại hiểu rõ sự kỳ lạ trên người Cố Mông, bình tĩnh đáp:
“Mọi người có xảy ra chuyện thì cô ấy cũng chưa chắc xảy ra chuyện. Cô ấy sẽ không sao.”
Anh ra hiệu cho Trung úy La sang một bên nói chuyện. Trung úy La đưa cho anh một điếu thuốc, nói:
“Kể xem nào, lần làm nhiệm vụ này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Còn cô bé tên Cố Mông kia nữa, tôi nhìn thế nào cũng thấy rất quái lạ.”
Diêm La nhận lấy điếu thuốc, ngậm lên môi, mượn lửa của Trung úy La châm thuốc rồi rít một hơi thật sâu, chậm rãi nhả ra một vòng khói.
“Chuyện này nói ra thì dài. Bọn tôi truy đuổi đám tội phạm ma túy bỏ trốn rồi tiến vào một khu rừng...”
Diêm La kể lại mọi chuyện một cách ngắn gọn. Giọng anh vẫn bình tĩnh như thường, nhưng bên dưới sự bình tĩnh ấy lại ẩn giấu một luồng lạnh lẽo âm u khiến từng lời nói như thấm thẳng vào tận xương tủy của Trung úy La.
Những cái cây ăn thịt người, những con người bị cây nuốt chửng, thậm chí cả những người biến thành cây... Tất cả nghe cứ như một câu chuyện hoang đường. Phản ứng đầu tiên của Trung úy La là không tin. Nhưng ông biết Diêm La không phải người bịa chuyện, vì thế chỉ lặng im lắng nghe.
Nghe đến cuối, ông mới hỏi:
“Vậy là cả thôn Lê Gia thật sự đã bị thiêu rụi rồi sao?”
Diêm La khẽ gật đầu. Trên môi anh thoáng hiện một nụ cười nhàn nhạt, nhưng rất nhanh, như nhớ tới điều gì đó, nụ cười ấy lại dần biến mất.
Trung úy La nhíu mày suy nghĩ:
“Nếu đúng như cậu nói, thì cô bé Cố Mông này từ đầu đến chân đều toát ra cảm giác chẳng giống con người. Cách làm việc của cô ấy cũng chẳng theo quy tắc nào, nửa chính nửa tà, lại còn có đủ loại thủ đoạn kỳ dị...”
Ông nhớ tới pho tượng Kim Cang mắt giận dữ từng hiện ra trên bầu trời phía trên khu rừng ăn thịt người. Những chuyện khác Diêm La kể thì ông chưa tận mắt chứng kiến, nhưng pho tượng Kim Cang ấy, chính ông đã nhìn thấy.
Thân ảnh Kim Cang uy nghiêm vô song. Uy thế mênh mông cùng Phật lực hùng vĩ khiến người ta có cảm giác như thần linh thật sự giáng thế, chỉ cần nhìn một cái đã không kìm được ý muốn quỳ xuống lễ bái.
Chính vì đã tận mắt chứng kiến nên Trung úy La càng thêm kiêng dè những thủ đoạn của Cố Mông, nhất là tính tình của cô gái này quá mức khó đoán, chẳng ai biết được cô sẽ làm gì tiếp theo.
“Cô ấy đúng là rất kỳ lạ, làm việc cũng chẳng hề kiêng kỵ điều gì, hoàn toàn tùy theo ý mình. Nhưng cô ấy không phải người xấu.” Diêm La nheo mắt, chậm rãi nói: “Nếu không có cô ấy, bọn tôi cũng không thể dễ dàng rời khỏi nơi đó.”
Trung úy La liếc anh một cái:
“Cậu cũng chỉ mới ngoài hai mươi, còn gọi người ta là 'cô bé' cơ à?”
Diêm La: “...”
Đúng lúc ấy, điện thoại của Trung úy La đổ chuông. Ông ra hiệu với Diêm La rồi bước sang một bên nghe máy.
Diêm La rít thêm một hơi thuốc. Ánh mắt anh xuyên qua làn khói trắng trở nên mờ mịt, sâu thẳm khó lường, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Ở đầu dây bên kia, Trung úy La cầm điện thoại, còn tưởng mình nghe nhầm nên lập tức hỏi lại:
“Cậu nói... có một đám hòa thượng tới rồi sao?”
Bên cạnh khu rừng ăn thịt người, người lính gọi điện quay đầu nhìn mấy vị hòa thượng đang đứng quanh khu rừng, miệng không ngừng tụng niệm điều gì đó, rồi đáp:
“Vâng. Họ nói mình là tăng nhân của chùa La Vân, cứ luôn miệng nhắc đến một thứ gọi là ‘Kim Cang Phù’.”
“Kim Cang Phù?” Trung úy La khẽ sững người. Cái tên này ông vừa mới nghe cách đây không lâu, không ngờ bây giờ lại một lần nữa lọt vào tai.
Mấy vị hòa thượng kích động đến mức mặt đỏ bừng. Nhìn bóng hư ảnh Kim Cương Nộ Mục đang dần nhạt đi, trong mắt ai nấy đều bừng lên vẻ cuồng nhiệt.
So với lúc Kim Cương Trận vừa được hình thành, uy lực của trận pháp lúc này đã suy giảm rõ rệt. Hư ảnh Kim Cương Nộ Mục cũng trở nên mờ nhạt, dưới ánh mặt trời trông như một làn khói mỏng, chậm rãi tan biến.
“Kim Cương Trận được tạo thành từ chín lá Kim Cương Phù. Xung quanh đây chắc chắn có chín nơi chôn Kim Cương Phù! Mau chia nhau tìm đi!”
Vị hòa thượng tóc bạc, mặt đỏ không giấu nổi vẻ nôn nóng, vừa lên tiếng vừa đảo mắt tìm kiếm khắp bốn phía.
Kim Cương Phù!
Đó chính là loại phù chú của Phật môn đã thất truyền hơn nghìn năm. Bọn họ chỉ từng nhìn thấy những ghi chép ít ỏi về nó trong các cuốn cổ tịch và tàn quyển.
Kim Cương Phù có thể trừ tà, diệt quỷ, là một trong mười loại phù chú có uy lực mạnh nhất được ghi chép trong Huyền giới. Chỉ cần chín lá phù đã đủ để kết thành một đại trận — Kim Cương Trận.
Khi Kim Cương Trận thành hình, Kim Cương Nộ Mục sẽ hiện thế. Tuy là Phật, nhưng Kim Cương Nộ Mục lại mang dung mạo dữ tợn, đôi mắt giận dữ, uy nghiêm vô cùng. Nơi nào có Kim Cương Nộ Mục trấn giữ, tà ma không dám sinh sôi, mọi yêu tà đều phải lánh xa.
Đáng tiếc, loại phù chú này đã thất truyền từ rất lâu. Thứ còn sót lại chỉ là những ghi chép mơ hồ và các tàn phù được lưu truyền từ thời cổ.
Tàn phù là những lá phù không hoàn chỉnh. Hậu nhân đã dốc hết tâm huyết để bổ sung, tuy vẫn có thể sử dụng, nhưng uy lực kém xa bản gốc.
Thật ra không chỉ riêng Kim Cương Phù. Thời đại ngày nay, con người tin vào khoa học chứ không còn tin thần quỷ. Huyền học xuất hiện khoảng trống truyền thừa, vô số phù chú uy lực kinh người đã sớm thất truyền, chỉ còn lại những tàn phù.
Đại sư Vong Ngã có tu vi thâm hậu, thành tựu trên phương diện phù chú cũng cực kỳ cao. Ông từng nhiều năm nghiên cứu với hy vọng khôi phục Kim Cương Phù, nhưng càng nghiên cứu càng hiểu sự huyền diệu của loại phù này. Người bình thường căn bản không thể vẽ được, ngay cả ông cũng không thể bổ toàn.
Thế nhưng giờ đây, Kim Cương Phù lại ở ngay trước mắt. Đây là báu vật đã thất truyền suốt bao năm. Nếu có thể tìm được rồi nghiên cứu cẩn thận, đó sẽ là phúc lớn của toàn bộ Phật môn.
Viên Phúc, đồ tôn nhiều đời của đại sư Vong Ngã, đưa tay xoa cái đầu trọc bóng loáng rồi quay sang vị sư huynh bên cạnh:
“Minh Tâm sư huynh, đây thật sự là Kim Cương Trận sao? Chẳng phải người ta nói nó đã thất truyền từ rất lâu rồi ư? Sao lại xuất hiện ở một nơi hoang vu không bóng người thế này?”
Viên Sân đáp:
“Nếu sư tổ đã nói vậy thì chắc chắn không sai. Chúng ta mau tìm phù trước đi. Nếu thật sự tìm được, đó sẽ là đại công đức đối với toàn bộ Huyền môn.”
Viên Phúc gật đầu, cười đầy đắc ý:
“May mà có đệ, nếu không mọi người cũng chẳng phát hiện ra Kim Cương Phù đâu.”
Cậu ta còn trẻ, tính ham chơi. Trong lúc các sư huynh chuyên tâm tu hành trong chùa, cậu lại thích ôm điện thoại lướt mạng.
Lần này bọn họ phát hiện Kim Cương Phù tái hiện trên đời cũng là nhờ cậu vô tình đọc được một tin trên Weibo. Một vệ tinh đã chụp được bức ảnh kỳ lạ.
Trong ảnh, Kim Cương Nộ Mục hiện lên với ánh mắt dữ dội, toàn thân được Phật quang bao phủ. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt ấy cũng khiến người ta không dám đối diện.
Ngay khi bức ảnh được công bố, cộng đồng mạng lập tức dậy sóng. Có người cho rằng đó là công nghệ trình chiếu 3D, có người nói là ảo ảnh, thậm chí còn đoán đây là cảnh quay của một bộ phim nào đó. Mỗi người một ý, tranh luận không ngớt.
Viên Phúc tình cờ đọc được tin này khi đang lướt Weibo, lập tức hào hứng khoe với các sư huynh.
Viên Sân là người có tu vi cao nhất trong hàng đệ tử. Khi nhìn thấy bức ảnh ấy, dù chỉ qua màn hình điện thoại, Phật quang vẫn tỏa sáng rực rỡ. Trong lòng anh lập tức dâng lên cảm giác kinh ngạc.
Phật có linh. Chỉ khi thật sự ẩn chứa Phật pháp mới có thần vận như vậy. Mà Kim Cương Nộ Mục trong bức ảnh rõ ràng mang loại thần vận ấy.
Nhận ra có điều bất thường, Viên Sân lập tức cầm điện thoại đi tìm sư phụ. Sau đó sư phụ anh lại báo cho vị thái sư tổ này, vì thế mới có tình cảnh hiện tại.
Nếu thật sự là Kim Cương Phù, đó sẽ là đại phúc của Phật môn.
Nghĩ vậy, ngay cả Viên Sân vốn luôn điềm tĩnh cũng không kìm được sự kích động.
Một đám hòa thượng cúi gằm đầu tìm kiếm khắp mặt đất, cứ như dưới đất có chôn đầy vàng bạc.
Đám binh sĩ do trung úy La dẫn theo nhìn bọn họ với vẻ khó hiểu, trong lòng không khỏi lẩm bẩm.
Một nơi rừng núi hoang vu thế này thì có thể tìm được thứ gì chứ?
Một người lính báo cáo với trung úy La về chuyện của đám hòa thượng rồi tiếp tục:
“Còn nữa, chúng tôi phát hiện hơn một trăm bộ hài cốt ở đây. Có lẽ phải báo cho phía cảnh sát đến xử lý.”
Gió thổi tung lớp tro bụi trên mặt đất, để lộ từng bộ xương trắng hếu bên dưới.
Một bộ... hai bộ... ba bộ...
Từng bộ hài cốt được đưa ra ngoài, khiến ai nấy đều khó lòng tin nổi. Một nơi hẻo lánh hiếm dấu chân người như thế này lại chôn giấu nhiều thi cốt đến vậy.
Sau khi cúp điện thoại, trung úy La quay sang nói với Diêm La:
“Mấy vị hòa thượng kia đến để tìm Kim Cương Phù, còn là người của chùa La Vân.”
Chùa La Vân nổi tiếng khắp cả nước Z. Nghe nói các hòa thượng trong chùa đều là những người thật sự có bản lĩnh, trung úy La cũng từng nghe danh.
“Từ xa xôi chạy tới chỉ để tìm Kim Cương Phù... Thứ đó lợi hại lắm sao?” Trung úy La không nhịn được hỏi.
Diêm La liếc anh ta một cái:
“Tôi sao biết nó có lợi hại hay không.”
Chỉ là nhìn dáng vẻ ung dung của cô nhóc kia thì lá phù ấy có lẽ cũng chẳng phải thứ ghê gớm đến mức nào.
“Đúng rồi!” Trung úy La chợt nhớ ra điều vừa được báo trong điện thoại, cau mày nói: “Ở đó đúng là có rất nhiều hài cốt, tôi đã cho người đưa hết ra rồi. Ngoài ra, cách đó không xa còn có thôn Lê Gia. Xem ra cả ngôi làng cũng đã bị thiêu rụi hoàn toàn, bên trong cũng có không ít hài cốt.”
Nghe vậy, Diêm La không hề cảm thấy bất ngờ.
Khu Rừng Ăn Thịt Người đã tồn tại ở đó suốt bao năm, chẳng ai biết rốt cuộc đã nuốt chửng bao nhiêu mạng người. Cũng may nó nằm sâu trong núi rừng, nếu không chắc chắn sẽ còn nhiều người gặp nạn hơn.
Về phần thôn Lê Gia, cho dù Lê Hạ không tự hủy diệt bản thân, nhớ đến tính cách nhỏ nhen của Cố Mông, Diêm La cũng không tin cô sẽ bỏ qua mọi chuyện.
Dù mới quen chưa lâu, hắn cũng đã hiểu cô đôi chút. Cô gái ấy chưa từng chịu thiệt, lại còn thù rất dai. Bị người trong thôn Lê Gia đối xử như vậy, e rằng cô đã sớm ghi món nợ ấy vào lòng.
Lấy lại tinh thần, Diêm La nói:
“Chuyện này cứ giao cho cảnh sát xử lý. Khám nghiệm tử thi, lập hồ sơ, điều tra... đó mới là chuyên môn của họ.”
Trung úy La lập tức gật đầu đồng ý.
...
Rời khỏi thôn Lê Gia, Hứa Tâm Như và Diệp Cảnh lập tức gọi điện báo bình an cho cha mẹ. Đến tối, phụ huynh của cả hai nhà đều đã vội vã có mặt.
Vừa nhìn thấy cha mẹ, Hứa Tâm Như không còn kìm nén được nữa. Cô lao vào lòng mẹ, òa khóc nức nở.
“Con bé này, mẹ với bố con lo đến phát điên rồi! Sao con lại gầy đến mức này hả?” Mẹ Hứa ôm chặt con gái, nước mắt cũng tuôn rơi không ngừng.
Nhìn dáng vẻ gầy gò, tiều tụy của con gái, bà đau lòng như dao cắt.
Lúc Hứa Tâm Như đi du lịch, cô đã báo với gia đình. Thế nhưng một ngày nọ, cả nhà đột nhiên không thể liên lạc được với cô. Điện thoại không gọi được, cũng chẳng có lấy một tin tức. Làm cha mẹ, sao có thể không lo lắng cho được?
Diệp Cảnh là con trai, gặp lại cha mẹ tuy vô cùng xúc động nhưng tính tình vốn điềm đạm, chỉ đỏ hoe vành mắt. Trái lại, mẹ cậu đã khóc đến nước mắt giàn giụa.
So với hai người họ, Cố Mông lại trông đáng thương hơn nhiều. Cô mặc bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, ngồi trên giường bệnh, nhìn vị bác sĩ người nước ngoài đang khám cho mình rồi không nhịn được bịt chặt hai tai.
Người này... ồn quá!
“Ông ấy trông kỳ lạ thật.” Cô ghé sát Diêm La thì thầm, cảm thấy diện mạo của vị bác sĩ ngoại quốc này đúng là hiếm thấy.
Diêm La liếc cô một cái rồi hỏi:
“Vẫn chưa nhớ ra chuyện gì sao?”
Cố Mông ngồi bên mép giường, đung đưa đôi chân, lắc đầu.
“Không nhớ gì cả.”
Cô chỉ vào đầu mình.
“Trong này trống rỗng.”
“... Ôi trời, thật không thể tin nổi! Đây đúng là kỳ tích của y học!”
Vị bác sĩ nước ngoài vẫn không ngừng kinh ngạc. Ông cầm kết quả kiểm tra của Cố Mông, kích động nói:
“Các cơ quan nội tạng trong cơ thể cô ấy đều đã suy kiệt hoàn toàn. Với một cơ thể như thế mà vẫn còn sống, đúng là một kỳ tích!”
Nội tạng suy kiệt đồng nghĩa với việc các cơ quan không còn khả năng duy trì sự sống. Theo lẽ thường, cơ thể sẽ nhanh chóng mất đi các dấu hiệu sinh tồn.
Nhưng Cố Mông ngoại trừ thỉnh thoảng ho ra chút máu thì tinh thần lại rất tỉnh táo. Nếu đây không phải kỳ tích thì còn là gì nữa?
Đối với bất kỳ bác sĩ nào yêu nghề và trân trọng sinh mệnh, một ca bệnh như vậy đều khiến họ vô cùng phấn khích, không khỏi nảy sinh khát vọng tìm tòi nghiên cứu.
Mặc cho vị bác sĩ kia vẫn đang hưng phấn cảm thán, Diêm La quay sang nhìn gia đình Hứa Tâm Như rồi hỏi Cố Mông:
“Có cần tôi liên lạc với cha mẹ cô không?”
“Cha mẹ?”
Trong mắt Cố Mông thoáng hiện vẻ mờ mịt. Cô theo bản năng nhìn sang vợ chồng nhà họ Hứa rồi đáp:
“Vậy thì làm phiền anh.”
Lúc này, cha mẹ Hứa Tâm Như cũng đã bình tĩnh hơn, không nhịn được hỏi:
“Khoảng thời gian vừa rồi rốt cuộc các cháu đã gặp chuyện gì? Chẳng phải đi du lịch sao? Sao lại thành ra thế này?”
Nghe vậy, Hứa Tâm Như vô thức run lên, rúc sâu hơn vào lòng mẹ. Trong mắt cô thoáng qua một tia sợ hãi.
Đối với cô, mọi chuyện xảy ra ở thôn Lê Gia chính là một cơn ác mộng. Một cơn ác mộng mà chỉ cần nhớ lại thôi cũng đủ khiến cô rùng mình khiếp đảm.
“Thật ra cũng chẳng gặp chuyện gì ghê gớm. Chỉ là gặp một khu rừng ăn thịt người, rồi một ngôi làng dùng con người làm dầu đèn. Những bạn học đi cùng bọn cháu... ngoại trừ ba người bọn cháu, tất cả đều đã chết.”
Cố Mông nghiêng đầu trả lời câu hỏi của ông Hứa. Ánh mắt cô vẫn ngây thơ vô tội, nhưng lời nói lại nhuốm đầy máu tanh và tàn khốc.
Căn phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Yên ắng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.
“Những người khác... đều chết hết rồi sao?” Mẹ Hứa dè dặt hỏi.
Cố Mông gật đầu.
“Chắc là vậy. Hứa Tâm Như nói thế. Nhưng tôi không nhớ nữa, tôi đã mất trí nhớ.”
“Cháu là bạn học của Tâm Như phải không? Cô bé, cháu tên là gì?” Ông Hứa hỏi.
“Cháu tên là Cố Mông.”
“Cố Mông?”
Ông Hứa trợn tròn mắt, nhìn cô với vẻ không thể tin nổi.
“Sao cháu lại... lại thành ra thế này?”
Hiện giờ, dáng vẻ của Cố Mông đã khá hơn lúc Diêm La vừa cứu cô ra. Tuy vẫn gầy trơ xương nhưng ít nhất cũng có thêm chút da thịt. Dẫu vậy, nhìn cô vẫn khiến người khác không rét mà run.
Nhà họ Hứa và nhà họ Cố có làm ăn qua lại. Ông Hứa từng đến thăm nhà họ Cố nên cũng đã gặp Cố Mông.
Trong ấn tượng của ông, cô là một thiếu nữ ít nói, da dẻ trắng trẻo. Thế nhưng cô gái trước mắt gần như không còn hình người. Làn da lộ ra ngoài khô quắt như bọc xương, chỉ nhìn thoáng qua cũng đủ khiến người ta lạnh sống lưng.
Trong lòng ông Hứa chấn động dữ dội. Ông không dám tưởng tượng rốt cuộc cô đã trải qua điều gì mới bị biến thành bộ dạng này.
Nghĩ vậy, ông càng tin lời Cố Mông nói đến tám chín phần.
Trên đời này vốn có những chuyện không thể dùng khoa học để lý giải. Chỉ đáng thương cho con gái ông, lại đúng lúc bị cuốn vào.
Ông Hứa khẽ thở dài một hơi, nhìn sang Hứa Tâm Như, trong lòng càng thêm xót xa.
Sau đó, hai nhà họ Hứa và họ Diệp tiếp tục hỏi Diêm La về những chuyện đã xảy ra. Càng nghe, họ càng thấy sợ hãi và cũng càng may mắn.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi... con của họ đã không thể trở về.
“... Hai đứa bé bị kinh hãi quá mức. Trải qua chuyện như vậy, khó tránh sẽ để lại bóng ma tâm lý. Sau khi về nhà, tốt nhất hãy đưa chúng đến gặp bác sĩ tâm lý.” Diêm La nhắc nhở.
Ông Hứa gật đầu, chợt nhớ ra điều gì đó.
“Bên nhà họ Cố... hay để tôi liên lạc giúp? Cố Mông mất trí nhớ rồi, e là cũng không nhớ số điện thoại của gia đình.”
Diêm La gật đầu.
“Vậy làm phiền ông Hứa.”
Ông Hứa lập tức gọi điện cho nhà họ Cố.
Cha của Cố Mông là Cố Quốc Đống. Ông khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, có đầu óc kinh doanh rất nhạy bén. Về sau, ông cưới mẹ của Cố Mông là con gái nhà họ Tề. Nhờ sự hậu thuẫn của nhà họ Tề, chỉ trong thời gian ngắn ông đã gây dựng được một khối tài sản khổng lồ.
Ngày nay, nhà họ Cố đã là một trong những tập đoàn bất động sản nổi tiếng nhất thành phố S, không một ai dám xem thường.
“Hứa Thịnh, hôm nay sao lại nhớ gọi điện cho tôi vậy?” Đầu dây bên kia vang lên một tràng cười sảng khoái, cha Cố cười hỏi.
Hai người là bạn chơi golf nhiều năm, quan hệ vẫn luôn rất tốt.
Cha Hứa xã giao vài câu rồi đi thẳng vào vấn đề: “Lão Cố à, hôm nay tôi gọi cho ông là vì con gái ông, Cố Mông.”
“Cố Mông?” Cha Cố sửng sốt, mày lập tức nhíu chặt, giọng có chút bực bội: “Con bé lại gây ra chuyện gì rồi sao?”
“Không phải.” Cha Hứa phủ nhận, do dự một lát rồi nói: “Mấy đứa nó đi du lịch thì gặp chút chuyện. Cố Mông... tình trạng của con bé có lẽ không được ổn lắm. Ông mau đến xem đi.”
“Hả?”
Cha Cố bật dậy khỏi ghế, theo bản năng hỏi dồn: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Thế nào là tình trạng không được ổn?”
Cha Hứa thở dài: “Tôi nghe bác sĩ nói nội tạng của con bé đang suy kiệt... Haizz, tình hình cụ thể thì đợi ông đến sẽ biết. Tốt nhất... ông nên chuẩn bị tâm lý trước.”
Ông cũng chỉ nghe bác sĩ nói lướt qua, chỉ biết tình trạng của Cố Mông cực kỳ nguy kịch. Hơn nữa, dáng vẻ của cô lúc ấy ngay cả ông nhìn còn giật mình. Là cha ruột, e rằng cha Cố sẽ càng khó chấp nhận hơn.
“Được! Tôi đến ngay!”
Cha Cố lập tức đáp lời. Vừa cúp máy của cha Hứa, ông liền gọi cho thư ký đặt ngay vé máy bay đến tỉnh Y.
“Tỉnh Y? Đi ngay bây giờ sao?” Thư ký ngạc nhiên hỏi.
Vừa thay quần áo, cha Cố vừa đáp: “Đúng, ngay bây giờ. Đặt chuyến gần nhất, càng nhanh càng tốt!”
Thay đồ xong, ông vội vàng đi xuống lầu thì đúng lúc gặp Triệu Dĩnh và Cố Nguyệt vừa từ ngoài vào.
“Muộn thế này rồi, anh còn định đi đâu?” Triệu Dĩnh hỏi.
Cha Cố đáp: “Mông Mông gặp chuyện ở tỉnh Y, tôi phải đến đó xem sao.”
Nghĩ đến những lời cha Hứa nói trong điện thoại, chân mày ông càng nhíu chặt hơn.
“Cố Mông xảy ra chuyện rồi sao?” Cố Nguyệt buột miệng hỏi.
Cha Cố gật đầu trước, rồi chợt nhắc nhở: “Nguyệt Nguyệt, đó là chị gái con, sao con lại gọi thẳng tên chị như vậy?”
“Nguyệt Nguyệt chỉ là lo cho Mông Mông thôi.” Triệu Dĩnh vội giải thích.
Chị gái ư?
Trong mắt Cố Nguyệt thoáng hiện một tia mỉa mai, nhưng rất nhanh đã bị cô ta che giấu.
“Ba, rốt cuộc chị xảy ra chuyện gì vậy?”
Cha Cố lắc đầu: “Trong điện thoại cũng không nói rõ. Đến nơi rồi sẽ biết.”
“Ba, để con đi cùng ba nhé.” Cố Nguyệt lên tiếng.
Cha Cố nhìn cô ta. Trên gương mặt cô ta hiện rõ vẻ lo lắng.
“Con cũng rất lo cho chị. Dù sao ở nhà con cũng chẳng có việc gì.”
Thấy hai chị em có vẻ hòa thuận, cha Cố cũng vui lòng gật đầu.
“Được, vậy con đi cùng ba.”
Hai cha con vội vã ra sân bay. Khi đến được tỉnh Y thì đã quá nửa đêm. Bệnh viện yên tĩnh đến đáng sợ, trong hành lang chỉ còn vang vọng tiếng bước chân của họ.
Lúc này Cố Nguyệt đã hối hận vì theo tới đây. Đêm khuya thế này, trên máy bay lại không chợp mắt được, giờ cô ta chỉ cảm thấy cả người vô cùng khó chịu.
Phiền chết đi được!
Tốt nhất là cô chết quách ở bên ngoài đi. Có như vậy, toàn bộ tài sản nhà họ Cố sẽ thuộc về mình và em trai.
Ý nghĩ độc địa ấy lặng lẽ dâng lên trong lòng Cố Nguyệt.
Cha Hứa đã nhắn số phòng bệnh cho cha Cố. Nhưng khi đứng trước cửa phòng, ông lại bỗng thấy căng thẳng, nhất thời không dám bước vào.
Những gì cha Hứa nói trong điện thoại quá nghiêm trọng, ông thật sự sợ Cố Mông đã xảy ra chuyện không thể cứu vãn.
“Ba, chúng ta vào thôi.” Cố Nguyệt giục.
Cha Cố hờ hững gật đầu, hít sâu một hơi rồi đẩy cửa phòng bệnh ra.
Đó là phòng bệnh hai giường. Tuy đã khuya nhưng trong phòng vẫn để lại một ngọn đèn ngủ. Đèn đầu giường đã tắt, song mọi thứ vẫn hiện lên khá rõ ràng.
“Á... Đừng! Đừng mà! Đừng ăn tôi! Đừng ăn tôi!”
Đột nhiên, một tiếng thét chói tai xé toạc bầu không khí tĩnh mịch. Người nằm ở giường cạnh cửa sổ bật ngồi dậy, mồ hôi túa đầy trán, rõ ràng vừa bị cơn ác mộng kinh hoàng đánh thức.
Mẹ Hứa đang ở bên cạnh chăm sóc lập tức ôm chặt cô vào lòng, dịu giọng dỗ dành:
“Không sao rồi... ngoan nào Tâm Như, mọi chuyện qua rồi, không sao nữa đâu!”
Khuôn mặt Hứa Tâm Như trắng bệch, hoảng loạn. Mãi một lúc sau cô mới hoàn hồn, ôm chặt lấy mẹ mình rồi bật khóc nức nở:
“Mẹ... con sợ lắm! Con sợ lắm!”
“Không sợ nữa, có mẹ ở đây rồi!” Mẹ Hứa đau lòng đến đỏ hoe mắt, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Cha Hứa nhìn mà xót xa, không kìm được đưa tay ôm cả hai mẹ con vào lòng.
Vừa bước vào cửa, cha Cố và Cố Nguyệt đã nghe thấy tiếng thét thất thanh, lại nhìn thấy dáng vẻ kinh hãi như gặp quỷ của Hứa Tâm Như. Trong lòng cả hai không khỏi dấy lên một cảm giác bất an, như thể bầu không khí trong phòng bệnh đang bị một thứ âm u, quỷ dị vô hình bao trùm.
Cha của Cố vốn quen biết mẹ của Hứa, nhưng lúc này ông chẳng còn tâm trí nào để chào hỏi. Ánh mắt đảo khắp phòng bệnh, rồi dừng chính xác trên chiếc giường bệnh còn lại.
“Woa, ba ơi, cô ấy xấu quá! Cô ấy thật sự là người sao? Dọa con chết khiếp!” Cố Nguyệt bỗng hạ giọng nói, hiển nhiên cũng đã nhìn thấy người nằm trên chiếc giường kia.
Chăn bệnh viện trắng tinh như tuyết. Trên chiếc giường đối diện đang nằm một người. Nói là người, nhưng gương mặt lộ ra ngoài của đối phương lại xấu xí đến mức khiến người ta rợn tóc gáy. Da thịt khô quắt, thân hình gầy trơ xương, không phải cách nói ví von, mà là dáng vẻ chân thực đang hiện hữu.
Chỉ cần liếc mắt nhìn qua, nhất là vào giữa đêm khuya như thế này, cũng đủ khiến người ta lạnh sống lưng.
Cố Nguyệt bị dọa đến tái mặt, kéo tay cha mình rồi nói: “Ba, xem ra chị không ở đây đâu, chúng ta đi thôi. Người này chắc mắc phải bệnh quái lạ gì đó, nhìn đáng sợ quá.”
Cha của Cố không đáp. Ánh mắt ông như bị đóng đinh lên thân hình gầy gò ấy, không chớp lấy một cái, rồi từng bước chậm rãi đi tới.
“Ba...” Cố Nguyệt khẽ gọi.
Nghe thấy tiếng cô ta, cha của Cố mới giật mình hoàn hồn. Ông cúi đầu xuống thì phát hiện người trên giường chẳng biết đã tỉnh từ lúc nào, đang chăm chú nhìn mình.
“Con tỉnh rồi à? Có thấy chỗ nào khó chịu không?” Cha của Cố lập tức dịu giọng hỏi.
Cố Mông chống người ngồi dậy. Cô chăm chú quan sát gương mặt ông một lượt, rồi khẽ nhíu mày.
Thấy vậy, cha của Cố vội hỏi: “Sao thế?”
Cố Mông nghiêng đầu nhìn ông, hỏi: “Ông là ba của tôi sao?”
Lần này, người sững sờ lại là cha của Cố.
Cố Mông tự nhiên nói tiếp: “Đầu óc tôi xảy ra chút vấn đề, chẳng còn nhớ gì cả. Nhưng vừa nhìn thấy ông là tôi biết ngay, ông chắc chắn là ba của tôi.”
Giọng cô vô cùng chắc chắn. Chỉ cần liếc mắt một cái, cô đã nhận ra người đàn ông trước mặt có quan hệ huyết thống với thân thể này, hơn nữa còn là mối duyên cha con không thể nhầm lẫn.
Nghe vậy, vành mắt cha của Cố lập tức đỏ hoe. Ông nhớ lại dáng vẻ trước kia của Cố Mông. Quan hệ cha con giữa hai người vốn rất tệ, đã rất lâu rồi họ không thể bình tĩnh nói chuyện với nhau. Mỗi lần gặp mặt đều như mũi kim chọi với mũi nhọn.
Đặc biệt là Cố Mông. Mỗi lần nhìn thấy ông, ánh mắt cô không hề giống đang nhìn cha mình, mà như đang nhìn kẻ thù không đội trời chung. Trong ký ức của ông, chỉ còn lại hình ảnh cô gào thét, điên cuồng và mất hết lý trí.
Đã rất lâu rồi, ông mới lại thấy cô ngoan ngoãn như vậy.
Nhưng điều đó không khiến ông vui mừng, ngược lại chỉ thấy chua xót. Ông khẽ hỏi: “Sao lại mất trí nhớ? Bác sĩ nói thế nào?”
Cố Mông đáp: “Đã xảy ra một vài chuyện. Sau khi tỉnh lại thì tôi chẳng nhớ gì nữa. Ông không cần lo, tôi không sao đâu, cơ thể khỏe lắm.”
Bộ dạng gầy trơ xương thế này mà còn bảo là không sao ư?!
Cha của Cố hít sâu một hơi rồi nói: “Ngày mai ba sẽ tìm bác sĩ nói chuyện.”
Ông cúi xuống nhìn đồng hồ rồi bảo: “Sắp sáng rồi, sức khỏe con không tốt, ngủ đi.”
Nghe vậy, Cố Mông ngoan ngoãn gật đầu, nằm xuống ngay ngắn, còn kéo chăn đắp kín mít từ đầu đến chân.
“Vậy tôi ngủ đây nhé, chúc ba ngủ ngon!” Cô giơ bàn tay lên vẫy vẫy với ông, rồi nhắm mắt lại.
Đúng lúc cô cũng buồn ngủ díp cả mắt.
Đến lúc này Cố Nguyệt mới hoàn hồn, kinh ngạc thốt lên: “Đây... đây là Cố Mông sao?”
Người trông chẳng còn ra hình người, vừa xấu xí vừa đáng sợ kia, lại chính là Cố Mông?
Cố Nguyệt suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Xấu như vậy mới hay chứ! Đúng là đồ xui xẻo, đi du lịch một chuyến cũng có thể tự biến mình thành bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ.
Thế nhưng trong lòng tuy hả hê, ngoài mặt cô ta vẫn làm ra vẻ đau lòng và lo lắng, thậm chí vành mắt còn đỏ hoe như sắp khóc.
“Chị gái sao lại thành ra thế này?” cô ta hỏi.
Cha Cố khẽ thở dài một hơi, vẻ mặt đầy mệt mỏi. Trong điện thoại, cha Hứa đã nói tình hình rất nghiêm trọng. Trên đường tới đây, ông vẫn luôn cầu mong đối phương chỉ phóng đại sự việc. Nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy Cố Mông, ông mới phát hiện tình trạng của cô còn đáng sợ hơn cả những gì cha Hứa đã nói.
Ở bên kia, sau khi được mẹ Hứa dỗ dành, Hứa Tâm Như lại thiếp đi. Bác sĩ nói cô bị kinh hãi quá mức, e rằng sẽ ngủ không yên, vì vậy vợ chồng nhà họ Hứa mới quyết định ở lại bệnh viện trông suốt đêm.
Đợi Hứa Tâm Như ngủ say, vợ chồng nhà họ Hứa mới sang chào cha Cố.
“Anh Cố.”
Mẹ Hứa nhìn Cố Mông một cái rồi khẽ thở dài. Tình trạng của cô nhìn qua còn nghiêm trọng hơn con gái bà rất nhiều. Nghĩ vậy, trong lòng bà lại bất giác dấy lên chút may mắn.
“Lão Hứa, ông có biết rốt cuộc Mông Mông nhà tôi đã biến thành thế này như thế nào không?” Cha Cố không nhịn được hỏi.
Cha Hứa đáp: “Ở đây không tiện nói chuyện, chúng ta ra ngoài đi.”
Cha Cố gật đầu. Hai người mở cửa bước ra ngoài, để lại mẹ Hứa và Cố Nguyệt trong phòng.
“Dì Hứa.” Cố Nguyệt cất tiếng gọi ngọt ngào. Cô ta có gương mặt xinh xắn, mỗi khi cười đều rất dễ lấy lòng người khác.
Mẹ Hứa chỉ lạnh nhạt gật đầu, không muốn nhiều lời với cô ta. Bà quay lại ngồi bên cạnh Hứa Tâm Như, cẩn thận kéo lại chăn cho con gái.
Cố Nguyệt: “…”
Trong mắt cô ta lóe lên tia căm tức, khẽ cắn môi.
Ngồi xuống xong, mẹ Hứa liếc nhìn Cố Nguyệt, bất giác nhíu mày.
Đứa con này của nhà họ Cố... trông chẳng hề vô hại như vẻ bề ngoài.
Vừa rồi bà nhìn thấy rất rõ. Sau khi biết người nằm trên giường là Cố Mông, trên khuôn mặt cô ta hiện lên nụ cười hả hê không hề che giấu.
Chị gái mình gặp nạn, vậy mà cô ta lại cười sung sướng đến thế!
Mẹ Hứa không khỏi suy nghĩ nhiều.
Nhớ tới danh tiếng của Cố Mông trong giới, bà khẽ thở dài. Quả nhiên, có mẹ kế thì cũng sẽ có cha ghẻ.
Cha Hứa kể lại toàn bộ những chuyện mà Cố Mông và nhóm Hứa Tâm Như đã gặp phải. Nói xong, ông không khỏi cảm thán:
“Tôi còn phải cảm ơn Mông Mông nhà anh. Nếu không có con bé, Tâm Như và đám trẻ còn chẳng biết sẽ thành ra thế nào nữa.”
Nhưng cha Cố chẳng thấy vui chút nào. Ông kinh ngạc trước năng lực của Cố Mông, song càng nghe cha Hứa kể, ông càng cảm thấy cô con gái trước mặt mình xa lạ vô cùng.
Mông Mông nhà ông... từ khi nào lại có bản lĩnh như vậy?
Chỉ là lúc này không phải lúc truy hỏi chuyện đó. Điều quan trọng nhất bây giờ là cơ thể của Cố Mông.
“Bây giờ tôi chỉ mong con bé bình an vô sự.” Cha Cố day nhẹ giữa trán, giọng đầy mệt mỏi. “Tôi đã hứa với mẹ con bé sẽ chăm sóc nó thật tốt. Tôi... tôi còn mặt mũi nào gặp cô ấy nữa?”
Cha Hứa vỗ vai an ủi:
“Đừng lo, con bé sẽ không sao đâu.”
Mặc cho người khác lo lắng hay hả hê trước tai họa của mình, Cố Mông vẫn ngủ rất ngon. Đến khi tỉnh dậy, thứ đầu tiên cô nhìn thấy là gương mặt mệt mỏi của cha Cố và Cố Nguyệt.
“Con thấy trong người thế nào?” Vừa thấy cô mở mắt, cha Cố lập tức hỏi.
“Con thấy rất khỏe mà.” Cố Mông đáp.
Cha Cố đưa tay xoa đầu cô.
“Con yên tâm, ba nhất định sẽ để bác sĩ chữa khỏi cho con.”
Cố Mông cạn lời.
“…Con đâu có lo.”
Cha Cố chỉ khẽ thở dài, cho rằng cô đang cố tỏ ra mạnh mẽ. Ông đứng dậy, dặn Cố Nguyệt chăm sóc Cố Mông cẩn thận rồi xuống dưới mua bữa sáng.
Ngay khi cha Cố vừa rời đi, nụ cười trên mặt Cố Nguyệt lập tức biến mất.
Cô ta là con gái của người chồng trước của Triệu Dĩnh, tuổi tác bằng Cố Mông.
Từ khi mẹ cô ta tái giá vào nhà họ Cố, hai người đã luôn đối đầu nhau. Lúc này nhìn Cố Mông xanh xao như người sắp chết, trong lòng cô ta chỉ thấy vô cùng khoan khoái.
“Chị à, nghe nói chị sắp chết rồi. Thật đúng là tin vui nhất em từng nghe.”
Giọng điệu của Cố Nguyệt không hề khách sáo. Cần gì phải khách sáo chứ? Từ trước đến nay cô ta vẫn luôn đối xử với Cố Mông như vậy, chỉ hận không thể thấy cô chết ngay.
Giờ trong phòng bệnh không còn ai khác, cô ta cũng chẳng cần tiếp tục diễn màn chị em tình thâm nữa.
“Nhìn cái bộ dạng xấu xí của chị đi. Ra ngoài chắc dọa ma còn được. Từ nhỏ ba đã chẳng thích chị, bây giờ chị còn xấu hơn nữa, ông ấy càng chẳng đời nào thích loại quái vật xấu xí như chị.”
“Đợi chị chết rồi, toàn bộ tài sản của chị, cả cổ phần của tập đoàn Cố thị, sẽ đều là của em và em trai em.”
Vì đêm qua Cố Mông thức trắng, trong lòng Cố Nguyệt vốn đã bực bội khó chịu.
Giờ đối mặt với cô, cơn oán giận bị dồn nén lập tức bùng phát.
Hết lời nguyền rủa này đến lời độc địa khác không ngừng tuôn ra, khiến bầu không khí trong phòng bệnh càng thêm lạnh lẽo, quỷ dị như có một luồng âm khí vô hình đang lặng lẽ lan khắp căn phòng.
Cố Mông khẽ nhấc mí mắt, liếc cô ta một cái rồi uể oải ngáp dài, hỏi:
“Gào xong chưa? Mới sáng sớm đã đứng trước mặt tôi sủa ầm ĩ. Tôi với cô thân lắm à?”
Nghe vậy, sắc mặt Cố Nguyệt lập tức cứng đờ, cả người run lên vì tức giận.
“Đừng có ở đây giả điên giả ngốc. Cái gì mà mất trí nhớ? Ba có thể tin, chứ tôi thì không! Chị lại muốn thu hút sự chú ý của ba chứ gì? Tôi nói cho chị biết, không thể nào đâu. Người ba yêu quý nhất là tôi với em trai tôi. Ba vốn dĩ chẳng hề thích chị...”
Từ lâu, Cố Mông đã bị cô ta chèn ép đến mức không còn ngẩng đầu nổi. Đứng trước Cố Mông, Cố Nguyệt luôn mang trong mình cảm giác ưu việt, thậm chí còn vô cùng đắc ý. Nhiều năm trôi qua, cô ta gần như quên mất một chuyện... bản thân mình vốn chẳng mang họ Cố.
Nhìn dáng vẻ huyên thuyên không ngừng của cô ta, trong mắt Cố Mông lóe lên một tia hung lệ lạnh lẽo.
Cô đột ngột bước tới, một tay bóp chặt cổ Cố Nguyệt, ngón tay siết lấy cằm cô ta, ép cô ta phải im miệng.
“Ồn quá. Có thể câm miệng được không?” Cố Mông hờ hững nói.
Cố Nguyệt trợn trừng hai mắt, đồng tử run rẩy dữ dội, nỗi kinh hoàng tràn ngập trong ánh nhìn.
“Buông... buông ra... ư...”
Cô ta giơ tay định gỡ bàn tay đang siết cổ mình, nhưng phát hiện nó cứng như gọng kìm bằng sắt, căn bản không thể lay chuyển.
Cố Mông nhìn chằm chằm cô ta. Gương mặt vô cảm ấy lạnh lẽo đến rợn người, đôi mắt mang theo vẻ băng giá và cao ngạo như đang nhìn xuống một sinh vật thấp kém.
Lần đầu tiên Cố Nguyệt cảm thấy sợ hãi.
Cô ta muốn nói, nhưng cổ họng bị bóp nghẹt, há miệng cũng chỉ phát ra vài âm tiết đứt quãng, mơ hồ.
“Rầm!”
Cố Mông nhấc chân, đá văng cô ta đi thật xa.
Cú đá ấy không hề nương tay. Cố Nguyệt chỉ cảm thấy ngực đau nhói, cả người bị hất mạnh đập thẳng vào tường. Lưng cũng đau buốt theo, đau đến mức cô ta không nhịn được mà phun ra một ngụm máu.
Đúng lúc ấy, cha Cố và bác sĩ vừa mở cửa bước vào:
“...”
“Ôi Chúa ơi, ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy?” Vị bác sĩ người nước ngoài giật mình thốt lên với vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Cố Nguyệt ngẩng đầu nhìn thấy cha Cố, lập tức tủi thân khóc nức nở:
“Ba, chị ấy muốn giết con!”
Cố Mông ngồi trên giường, nghiêng đầu nhìn sang, trông vô cùng vô tội.
“Cố Mông, con đang làm cái gì vậy?”
Cha Cố đỡ Cố Nguyệt dậy, rồi không dám tin nhìn Cố Mông.
“Cố Nguyệt là em gái con. Sao con có thể đánh em? Lại còn ra tay nặng như thế?”
Cố Mông bình thản đáp:
“Vì cô ta quá ồn. Toàn nói mấy thứ nhảm nhí, lộn xộn. Con ghét cô ta.”
Cha Cố tức giận quát:
“Chỉ vì vậy mà con muốn giết em mình sao?”
“Không được à?” Cố Mông hỏi ngược.
Cha Cố hít sâu một hơi:
“Ba biết con không thích Nguyệt Nguyệt, lúc nào cũng nhằm vào con bé. Nhưng lần này con đi quá đáng rồi. Nó là em gái của con!”
“Em gái?” Cố Mông khẽ nhíu mày.
“Nhưng con không nhớ cô ta. Chẳng phải con đã nói rồi sao? Con mất trí nhớ, chẳng nhớ được gì cả.”
Cha Cố: “...”
Cố Mông lại nhìn cha Cố rồi nhìn sang Cố Nguyệt, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu.
“Ba nói cô ta là em gái con, vậy cũng là con gái của ba đúng không? Nhưng kỳ lạ thật... sao con lại không nhìn thấy quan hệ huyết thống giữa hai người?”
Bỗng mắt cô sáng lên như vừa phát hiện ra điều gì.
“Không lẽ... vợ ba cắm sừng ba rồi?”
Hôm qua cô vừa xem phim truyền hình nhà giàu, chẳng phải đều diễn như vậy sao?
Nghe câu ấy, cha Cố tức đến mức suýt phun máu.
“Ba... ngực con đau quá...” Cố Nguyệt đột nhiên lên tiếng.
Sắc mặt cô ta trắng bệch, khóe miệng còn dính máu, trông như sắp ngất đến nơi.
Lúc này cha Cố mới nhớ ra cô ta, vội vàng nói:
“Nguyệt Nguyệt, con không sao chứ? Ba đi gọi bác sĩ ngay.”
Đúng lúc ấy, Cố Mông trên giường bỗng quay đầu, cũng “phụt” một tiếng phun ra một ngụm máu.
Đó là máu đen.
Vệt máu rơi xuống nền gạch trắng, đỏ đen quỷ dị đến chói mắt, mang theo một luồng âm khí khiến người ta lạnh sống lưng.
“Mông Mông!” cha Cố hoảng hốt kêu lên.
Cố Nguyệt đáng thương nói:
“Ba... ngực con đau lắm...”
Cha Cố: “...”
Nhìn người này, rồi lại nhìn người kia, ông đột nhiên cảm thấy đầu mình đau như muốn nứt ra.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất