Quỷ Thấy Ta Đều Phát Sầu

Chương 7

Chương 7
Cố Mông nghiêng đầu. Diện mạo hiện tại của cô quỷ dị, tơi tả vô cùng, nhìn qua thì có vẻ đáng sợ, nhưng bù lại cô lại có một đôi mắt cực kỳ tinh anh. Ánh nước lấp lánh nơi đáy mắt như một nét bút thần, kéo lại vài phần dung nhan tàn tạ.
"Tôi chưa từng nghĩ mình là thánh mẫu, lại càng không có nghĩa vụ phải cứu ai." Cô lười biếng nhướng mi, liếc qua đám người Hứa Tâm Như, hờ hững nói: "Lúc nào tâm trạng tốt, tôi tự khắc sẽ ra tay..."
Cô hất cằm về phía Nhị Cẩu, ý tứ rõ mồn một, rồi khẽ cười: "Nhưng một khi đã không vui, thì đừng hòng có ai ép được tôi."
Tô Văn vừa cuống vừa giận, nghiến răng kèn kẹt: "Nhưng chúng ta là bạn học mà! Cậu đành lòng giương mắt nhìn mọi người chết rũ ra đó sao? Sao cậu lại ích kỷ, độc ác đến thế?"
"Nói tôi trừng mắt nhìn mọi người chết là cậu, mà chụp mũ tôi bỏ mặc không cứu cũng là cậu." Cố Mông nhướng mày, nở nụ cười đầy châm biếm: "Cậu là con sán trong bụng tôi chắc? Sao biết tôi nghĩ gì? Biết đâu lúc đó tôi một thân một mình dấn thân vào Rừng Nuốt Người là để tìm sinh lộ cho cả đám thì sao? Ai dè cậu lại lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử. Nghĩ đến tình bạn học bấy lâu, các cậu chẳng chút tin tưởng tôi, thật làm tôi đau lòng chết đi được!"
Kêu là đau lòng, nhưng nét mặt cô lại thản nhiên như không, chẳng có lấy nửa phần xót xa.
Tô Văn bị chặn họng đến mức mặt đỏ tía tai, không cãi lại được lời nào, đành uất ức quay sang nhìn Diệp Cảnh và những người khác cầu cứu.
Hứa Tâm Như cảm thấy hơi khó xử. Cô nhìn Cố Mông, ngập ngừng lên tiếng xin lỗi: "Cố Mông nói đúng, là chúng tôi nghĩ oan cho cậu rồi. Đều là bạn học với nhau, đáng lẽ chúng tôi không nên đoán già đoán non như vậy."
Diêm La liếc nhìn Cố Mông một cái, lạnh lùng bồi thêm một câu: "Nếu cô ấy thực sự có bản lĩnh cứu người, thì đã chẳng tự đày đọa bản thân thành cái dạng nửa người nửa quỷ thế này."
Cố Mông: "..."
Quả này thì đau lòng thật rồi đấy!
Nhị Cẩu đứng bên cạnh hóng hớt, nãy giờ vẫn ôm tia hy vọng, lúc này có chút thất vọng nói: "Cố Mông cứu sống được tôi, tôi còn tưởng cậu hô mưa gọi gió ghê gớm lắm, định bụng anh em mình cứ thế san phẳng cái thôn Lê Gia này, khỏi phải kiêng dè gì nữa."
Nghe vậy, Cố Mông cười nhạt: "Dân thôn Lê Gia ấy à... Bên ngoài thì khoác lớp da người lộng lẫy, chứ thực chất từ xương tủy đến linh hồn đã thối rữa đến mức làm tôi buồn nôn rồi."
Cô liếc xéo Tô Văn với ánh mắt đầy ẩn ý: "Cái vỏ bọc xinh đẹp thì lừa được mắt trần thế gian, chứ linh hồn dơ bẩn thì có trốn đằng trời."
"Diệp Cảnh!"
Tô Văn chột dạ né tránh ánh mắt của Cố Mông, vội vàng kéo áo Diệp Cảnh.
Diệp Cảnh ho một tiếng, đứng ra dàn xếp: "Cố Mông này, vừa rồi Tô Văn lỡ lời, cậu chấp nhặt làm gì. Chuyện cấp bách lúc này là tìm đường thoát thân, chứ không phải ngồi đây lục đục nội bộ."
Cố Mông nhướng mày cười xòa: "Được thôi, tôi câm miệng là được chứ gì. Chỉ hy vọng sau này cậu đừng có hối hận."
Hối hận?
Diệp Cảnh thoáng ngẩn người, không hiểu cô có ý gì.
"Kìa Cố Mông, cậu nói thật đi, cậu có thể san phẳng thôn Lê Gia không? Cậu đỉnh như thế, cải tử hoàn sinh cho tôi được thì mấy cái thứ tà ma ngoại đạo này có là cái đinh gì với cậu đúng không?" Nhị Cẩu sốt ruột hỏi dồn.
"Chuyện đó thì tôi chịu." Cố Mông cúi đầu nhìn bàn tay gầy gộc của mình: "Các người xem tôi xem, yếu đuối, mỏng manh lại đáng thương thế này, gió thổi mạnh tí chắc bay luôn quá."
Cả đám: "..."
Bên ngoài thì không tin, nhưng nhìn kỹ lại Cố Mông lúc này quả thực xơ xác như bộ xương khô di động, không giống như đang giả vờ.
Hổ Tử gãi gãi cái đầu trọc: "Thế giờ tính sao?"
"Theo tình hình này, e là cả cái thôn này toàn là quái vật đội lốt người thôi." Diêm La gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn gỗ, trầm ngâm phân tích: "Bọn chúng chưa động thủ là vì trên người chúng ta vẫn còn thứ mà chúng thèm khát."
Có lẽ, bọn họ chính là nguồn "dầu đèn" tiếp theo mà Lê Ngọc từng nhắc đến...
Tất nhiên, đây chỉ là suy đoán riêng của Diêm La, anh giữ kín trong lòng chứ không nói ra để tránh làm lòng quân dao động.
"Đêm nay chúng ta ra ngoài dò thám tình hình. Địch tối ta sáng, không thể ngồi im chờ chết được."
Nghe Diêm La nói vậy, Thẩm Cường cùng mấy anh em đồng loạt gật đầu, tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh.
Khi bóng đêm đổ xuống dày đặc hơn, Diêm La mang theo vài người lẻn ra ngoài bám đuôi hành tung của dân làng. Hổ Tử cùng hai người nữa được cắt cử ở lại để bọc lót cho nhóm bốn người của Cố Mông.
Mấy đứa này dù sao cũng chỉ là học sinh, nếu xảy ra biến cố gì thì đúng là cá nằm trên thớt.
Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Cố Mông nằm truyền miên trên giường, có vẻ như đã thiếp đi.
Hứa Tâm Như và Diệp Cảnh nhìn nhau cười khổ. Sau màn đấu khẩu vừa rồi, bầu không khí ngượng ngập hẳn, họ cũng chẳng biết phải mở lời với Cố Mông thế nào.
"Chợp mắt một lát đi." Diệp Cảnh thấp giọng bảo.
Nói là nghỉ ngơi, nhưng ở cái nơi âm khí nặng nề này, đố ai mà ngủ cho nổi. Đầu óc ai nấy đều căng như dây đàn, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ giật thót mình.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, ngay khi Diệp Cảnh và những người khác bắt đầu mơ màng chìm vào giấc ngủ, Cố Mông trên giường đột nhiên bật dậy như tôm quật.
"Có thứ gì đó đang dẫn xác đến." Cô trầm giọng, mũi khẽ nhăn lại đầy ghê tởm: "Thối chết đi được. Không chỉ xác chết phân hủy, mà đến cái linh hồn cũng thối nát rồi sao?"
Lời cô vừa dứt, những người trong phòng lập tức giật mình tỉnh giấc. Nhưng kỳ lạ là, dù đầu óc đã tỉnh táo, họ lại cảm thấy chân tay bủn rủn, mệt mỏi rã rời.
"Mẹ kiếp, chuyện gì thế này?" Hổ Tử biến sắc.
Cố Mông lạnh lùng nhả ra hai chữ: "Sương mù..."
Sương mù?
Hổ Tử bật dậy, áp sát vào khung cửa sổ vỡ nát nhìn ra ngoài.
Bên ngoài không biết từ lúc nào đã bị bao phủ bởi một màn sương trắng xóa dày đặc. Trong làn sương mờ ảo đó, dường như có thứ gì đó quái dị đang cuộn trào, rục rịch chuyển động.
"Giờ làm sao đây?" Hổ Tử siết chặt báng súng. Anh cảm thấy tứ chi mình như bị rút sạch sức lực, mí mắt nặng trĩu, tưởng chừng chỉ cần chớp mắt một cái là sẽ lăn ra ngủ đông ngay lập tức.
Anh vội vã quay sang cầu cứu: "Cô Cố, cô có cách nào phá cái thế bế tắc này không?"
Cố Mông gật đầu, ngoắc tay ra hiệu cho anh lại gần. Ngay khi Hổ Tử vừa ghé sát mặt, cô liền trở tay tặng cho anh một cái tát nảy lửa.
"Chát!"
"Đau không?" Cô hỏi.
Hổ Tử ôm lấy một bên má đang nóng rát lên, thật thà gật đầu: "Đau rát cả mặt."
Cố Mông nở nụ cười ẩn ý: "Đau là đúng rồi. Cảm nhận lại xem, cái cảm giác bủn rủn biến mất chưa?"
Hổ Tử nghe vậy liền thử siết chặt nắm đấm, hai mắt lập tức sáng lên, kinh ngạc reo lên: "Có lực lại rồi!"
Cố Mông khẽ gật đầu: "Có tác dụng là tốt."
Thế là ngay sau đó, trong căn phòng hoang liên tục vang lên những tiếng tát bôm bốp nghe đến vui tai. Chẳng mấy chốc, mặt mũi ai nấy đều sưng vối, đỏ lựng như đít nhái, nhưng bù lại, cảm giác uể oải, mất sức do sương độc gây ra đã tan biến sạch sành sanh.
Cố Mông cười híp mắt nhìn về phía Tô Văn, vừa xoa xoa hai lòng bàn tay vào nhau vừa thong thả bước tới: "Tô Văn này, để tôi giúp cậu tỉnh táo lại chút nhé?"
Tô Văn tái mét mặt mày, run rẩy lùi lại: "Không... không cần đâu..."
"Kìa, đều là bạn học cũ với nhau, chút chuyện nhỏ này mà cậu cũng khách sáo với tôi sao? Chẳng lẽ tình nghĩa năm xưa của chúng ta giả trân đến thế à?" Cố Mông bày ra vẻ mặt thất vọng não nề, lẩm bẩm: "Nếu đã không có tình nghĩa, vậy lát nữa có xảy ra chuyện gì, tôi cũng chẳng cần phải ra tay cứu cậu làm gì cho mệt."
Tô Văn nghiến chặt răng, uất ức đến mức nước mắt chực trào ra, đành cam chịu bước lên trước mặt Cố Mông.
"Chát!"
Cố Mông ra tay không chút nể tình. Một bạt tai giáng xuống, gò má trắng nõn của Tô Văn sưng vù lên với tốc độ y như thổi bóng bay.
"Cậu..." Hứa Tâm Như cắn môi, nhìn Cố Mông bằng ánh mắt vừa sợ hãi vừa bất bình, nhỏ giọng oán trách: "Cố Mông, cậu xuống tay nặng quá rồi đấy."
Cố Mông cười toe toét: "Nặng á? Tôi còn đang tính bồi thêm mấy phát nữa đây này..."
"Cậu... sao cậu lại thù dai nhớ lâu thế hả?" Hứa Tâm Như tức giận: "Dù Tô Văn có lỡ lời làm cậu không vui, cậu cũng không thể mượn cớ hành hạ, sỉ nhục người ta như thế chứ!"
Đối mặt với sự chỉ trích, Cố Mông chẳng mảy may dao động. Cô đưa mắt quét qua những người còn lại, nhàn nhạt hỏi: "Các người cũng nghĩ tôi không nên đánh cô ta à?"
Hổ Tử cười gượng hai tiếng, dàn hòa: "À thì... dẫu sao động tay động chân cũng không hay cho lắm."
Cố Mông gật đầu: "Được thôi, nếu các người đã nói thế thì tôi dừng tay vậy. Chỉ là, đến lúc đó đừng có mà hối hận."
Lại hối hận? Tại sao cứ phải hối hận?
Cái cô nàng Cố Mông này nói năng ngày càng thần thần bí bí, khiến người ta chẳng biết đường nào mà lần.
"Hửm?" Hổ Tử đột nhiên nhíu chặt mày: "Có biến! Bọn chúng tới rồi!"
Bên ngoài vang lên những tiếng sột soạt xen lẫn tiếng bước chân dồn dập, nghe rậm rịch, số lượng rõ ràng là không hề nhỏ.
Hổ Tử áp sát mắt vào khe cửa sổ vỡ nhìn ra ngoài. Giữa màn sương mù trắng xóa, hàng loạt bóng người đang lảo đảo hiện hình, từ từ bao vây lấy căn nhà.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Hổ Tử kinh hoàng nhận ra đám người đang đi tới chính là dân làng thôn Lê Gia, dẫn đầu chính là Lê Ngọc.
Có điều, dáng điệu của bọn họ lúc này vô cùng dị hợm. Đa phần đều gù rạp lưng xuống, như thể trên vai đang cõng một vật nặng vô hình ng nghìn cân, đè cong vẹo cả cột sống.
Không đúng!
Hổ Tử trợn trừng mắt. Anh tận mắt chứng kiến một gã thanh niên vạm vỡ, vốn dĩ đang đi thẳng lưng, đột nhiên bộ xương kêu lên những tiếng rắc rắc rồi còng rạp xuống. Làn da căng bóng trên mặt gã chảy xệ, thối rữa chỉ trong vài giây.
Trong nháy mắt, gã thanh niên đã biến thành một lão già nua khú đế, đôi mắt trợn ngược chỉ còn tròng trắng, vóc dáng quỷ dị co rút lại trông tởm lợm vô cùng.
Và cái binh đoàn quỷ dị ấy đang rầm rập tiến về phía họ.
Hổ Tử kinh hãi lùi lại một bước, lên đạn cái rắc: "Rút thôi! Không ổn rồi!"
Sắc mặt hai cô gái cắt không còn giọt máu, sợ đến mức nhũn cả chân.
Duy chỉ có Cố Mông là mặt không đổi sắc. Cô thản nhiên giơ hai tay ra trước mặt Hổ Tử: "Cái thân tàn này của tôi không chạy nổi đâu, phiền anh bế tôi một đoạn nhé."
Nói đoạn, cô còn khuyến mãi cho Hổ Tử một nụ cười "rạng rỡ" hết cỡ.
Hổ Tử: "... Thôi cô bớt cười lại giùm cái, nhìn nổi hết cả da gà da vịt rồi đây này."
Cố Mông: "..."
Nụ cười tắt ngấm.
Hổ Tử không nói hai lời, lập tức xốc cô lên bế kiểu công chúa. Thân hình cô nhẹ đến mức khó tin, ôm vào người gầy trơ xương, cấn đến đau cả tay.
Cố Mông thuận thế vòng tay ôm lấy cổ anh, khẽ liếc mắt về phía Tô Văn. Thấy ả đang nhìn lén mình, cô liền tặng ngay cho ả một nụ cười toe toét đầy vẻ khiêu khích.
Tô Văn: "..."
Ả rùng mình một cái lạnh sống lưng, vội vàng nép sát vào người Hứa Tâm Như.
Hứa Tâm Như nhìn chằm chằm Cố Mông, nhỏ giọng thì thầm với Tô Văn: "Không ngờ con mụ Cố Mông này lại nhỏ mọn, thù dai đến thế. Sau vụ này tốt nhất tụi mình nên cạch mặt nó ra."
Tô Văn gật đầu lia lịa như tế sao.
Cả nhóm vừa xông ra khỏi cửa chính thì họng súng đã đối diện ngay với đám quái vật kia. Nhìn thấy con mồi xuất hiện, những đôi mắt toàn tròng trắng của lũ dân làng lóe lên tia điên cuồng và khát máu tột độ, lập tức rống lên rồi vồ tới.
"Đoàng!"
Một phát súng găm thẳng vào ngực con quái vật đi đầu, nhưng hoàn toàn vô hiệu. Tiếng đạn găm vào da thịt lại phát ra âm thanh chan chát ghê răng như bắn vào tấm sắt. Thân hình bọn chúng co giật, trên da bắt đầu nổi lên những đường vằn vện xám xịt, loang lổ.
Cái diện mạo này... giống hệt như con "ác quỷ" mà bọn họ từng đụng độ lúc trước!
Hóa ra chẳng có con quỷ nào khác cả, tất cả lũ quỷ dị hung tàn trong cái Rừng Nuốt Người này chính là dân làng thôn Lê Gia biến thành!
"Mẹ kiếp!" Hổ Tử rủa xả một tiếng, mồ hôi hột tuôn ra như tắm.
"Bắn vào mắt chúng nó!" Cố Mông, người nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng, đột nhiên hét lớn.
Nghe vậy, Hổ Tử cùng mấy tay súng không chút do dự, đồng loạt nổ súng nhắm thẳng vào hồng tâm là những đôi mắt trắng dã kia.
"Éccccccc!"
Tiếng rống thảm thiết xé toạc màn đêm. Những viên đạn xuyên thủng nhãn cầu khiến lũ quỷ khựng lại, ôm mặt quằn quại, tạm thời chặn đứng bước tiến của chúng.
Cố Mông đảo mắt quét một lượt trận địa, chỉ tay về một lối mòn nhỏ: "Chạy đường kia! Mấy thứ này đã hóa quỷ hoàn toàn rồi, bắn vào mắt chỉ cầm chân được vài phút thôi. Đợi tụi nó định thần lại là cả đám xác định làm mồi ngon đấy!"

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất