Buổi trưa.
Nhìn thời gian, đã là giờ nghỉ trưa.
Đúng lúc có một khoa viên gõ cửa phòng đưa đến cho Đổng Học
Bân một phần báo cáo, Đổng Học Bân nói: "Gọi Chu chủ nhiệm
đến văn phòng của tôi một chuyến"
"Vâng" Người nọ mở cửa đi ra.
Không lâu sau, Chu Diễm Như gõ cửa vào phòng: "Chủ nhiệm, ngài tìm tôi?"
Đổng Học Bân ngẩng đầu nhìn, không nhịn được cười hỏi: "Làm sao thế chị Chu? Sao ủ rũ vậy?"
Chu Diễm Như miễn cưỡng cười nói: "Không có gì, ngày hôm nay có chút khó chịu"
"Ừm, vậy chị nên chú ý thân thể nhiều một chút"
"Cảm ơn lãnh đạo quan tâm, tôi sẽ"
Thật ra Đổng Học Bân biết vì sao chị Chu lại thành cái dạng
như vậy, mấy ngay nay cô ấy đều không có nổi tinh thần làm
việc, nguyên nhân cũng là bởi vì chẳng có việc gì làm, có
thể đối với một người không có tâm tiến tới mà nói, không có