Hơn tám giờ tối
Sắc trời dần dần đen xuống.
Trong nhà thuộc viện đường phố, Đổng Học Bân chắp tay sau lưng hút
thuốc, đi tơqis đi lui trong phòng khách nhà mình, thỉnh thoảng hướng ra phía cửa nhìn, đợi, đợi, đợi, vẫn không thấy bóng dáng Khu trưởng
Nguyệt Hoa, trong lòng không khỏi có chút buồn bực, Cảnh Nguyệt Hoa này, thái độ đối với mình thật sự là càng ngày càng kém, thực sự không hiểu
nàng rốt cuộc nghĩ như thế nào, là thích anh hay là chán ghét anh? Nói
là thích, giọng điệu của cô thức sự rất kém, chưa từng hoà nhã, còn nói
chán ghét, Khu trưởng Cảnh lại ỡm ờ cùng mình trải qua hai lần ân ái.
Tạ Tuệ Lan...
Cảnh Nguyệt Hoa...
Hai người này thật sự là người này còn khó đối phó hơn người kia, khó mà có so được ai hơn
Đổng Học Bân rối rắm, nhưng việc nên làm thì anh nhất định phải làm,