Vào đêm.
Nhà Cảnh Nguyệt Hoa
Phòng ngủ tối đen, ánh trăng mờ mờ, mông mông lung lông chiếu vào trong nhà.
“Nguyệt Hoa, sáng mai mấy giờ dậy?”
“…Bảy giờ!”
“Vậy để tôi đặt chuông báo”.
“Không cần phải đăt!”
“Vẫn là đặt trước đi, không muộn”.
Đây cũng không phải là nhà của Đổng Học Bân, hắn ở bên này không có thân thích, mà cha mẹ và đệ đệ Cảnh Nguyệt Hoa đều ở dưới lầu, vạn nhất buổi sáng lại đây kêu trưởng khu Nguyệt Hoa dậy ăn cơm, bọn họ trong tay
còn có chìa khóa, nếu nhìn thấy Đổng Học Bân và nàng cùng ngủ trong
chăn, vậy Đổng Học Bân nhắm chừng sẽ bị cả nhà họ lôi ra ngoài chèm đầu
sao, cảnh phụ cảnh mẫu nhất là Cảnh Tân Khoa, đều có thâm cừu đại hận
với chính mình, cho nên tốt nhất là tự bảo đảm cho mình
Bỗng nhiên, Cảnh Nguyệt Hoa ho khan lên, “Khụ khụ khụ, khụ khụ!”
“Làm sao vậy?” Đổng Học Bân quan tâm nói: “Bị cảm à?”.
Cảnh Nguyệt Hoa không để ý những lời này, nghiêng người, đưa tay lên ngăn kéo đầu giường, tựa như đang lấy thuốc.
Đổng Học Bân nói: “Lần trước gặp cũng thế, sao lại cứ ho khan? Chị uống
chút cam thảo đi, cái đó dùng được đấy” Nói xong liền bật đèn.
“Tắt đèn!”.
“Không nhìn thấy thì chị uống thuốc thế nào được”.
“Tôi bảo anh tắt đèn!”
“Được rồi, được rồi tắt thì tắt”.
Sau khi uống thuốc, Cảnh Nguyệt Hoa có vẻ lại tốt hơn một chút, lại nằm trên gối vẫn không nhúc nhích, giống hệt người chết.
Đổng Học Bân dựa vào ánh trăng nhìn cô, biết lúc này chính mình muốn chủ động nói cái gì đó với Cảnh Nguyệt Hoa nhưng quả thực là không thể,