Chương 469: Ngọc Lăng
“Thành cô lập mà lại sinh khí tràn trề.”
Trên con đường ở Thanh Bình thành, thiếu niên đội ngọc quan với vẻ mặt khinh bỉ, "Sao vậy? Hắn định trông giữ nơi này cả đời chăng?”
Thanh niên mặt trắng đi cạnh mỉm cười đáp, "Nghe nói hắn là kẻ kỳ quái, chỉ thích giao du với những kẻ hạ lưu, có lẽ mang chút tâm thái của kẻ tiểu nhân đắc chí.”
“Ngưu Trấn Thủ già rồi, ánh mắt không còn sắc bén như xưa.”
Truyện "Rút Kiếm Trăm Năm, Xuống Núi Liền Vô Địch Chương 469: Ngọc Lăng" hiện chỉ hỗ trợ đọc trên app của xalosach.com, vui lòng click vào link dưới để tải app về đọc nhé :
Nếu gặp vấn đề gì trong quá trình tải, vui lòng liên hệ cho mình qua link sau nhé
Hỗ trợ qua Facebook
Liên Hệ Bản Quyền
Thanks you !!!
Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này