Chương 38: Tâm hữu linh tê nhất điểm thông
Tôn Bí nhìn vẻ mặt uất ức của Tôn Phụ, âm thầm thở dài.
Mặc dù hắn không rõ Tôn Sách vì sao lại phản đối mạnh mẽ việc Tôn Phụ cưới Thái Kha làm vợ, nhưng hắn tin tưởng Tôn Sách không có ác ý. Theo lý thuyết, Thái gia là chiến lợi phẩm của Tôn Sách, Tôn Phụ không có công lao gì mà lại được đối đãi hậu hĩnh như vậy, nếu không phải người một nhà, tuyệt đối sẽ không rộng rãi như thế.
Bởi vậy, sự kiên trì của Tôn Phụ trông có vẻ rất ngây thơ. Người cho ngươi, Thái gia cũng không chạy thoát được, ngươi nhất định phải cưới hỏi đàng hoàng là có ý gì, sợ sau này không lấy được vợ sao? Tôn Sách nói đúng, Tôn Kiên đã là phong quân, Tôn gia không ngừng phát triển, Tôn Phụ chỉ cần làm tốt việc, nước lên thì thuyền lên, tương lai phong hầu bái tướng đều có khả năng, cưới một cô gái môn hộ thấp hơn há chẳng tốt hơn sao, lại đi tìm một quả phụ lớn hơn mấy tuổi?
Thật sự là đối với người đệ đệ này, hắn không còn cách nào. Cha mẹ họ đã mất sớm, hai huynh đệ nương tựa lẫn nhau, Tôn Phụ là do hắn một tay nuôi lớn, nửa phần là con rể, yêu chiều không thể tránh khỏi. Tôn Phụ đã hai mươi ba tuổi, theo lý thuyết sớm nên thành thân, chỉ là hai năm nay luôn chinh chiến, cũng không gặp được người thích hợp, lúc này mới kéo dài xuống, trong lòng hắn cũng có chút áy náy.
“Bá Phù làm vậy, tự nhiên có đạo lý của Bá Phù, ta cảm thấy hắn không có sai.” Tôn Bí xoa đầu Tôn Phụ. “Bất quá, đã ngươi thích, ta cũng không ngăn cản. Ta sẽ đi nói với thúc phụ, mời ông ấy ra mặt, Bá Phù tự nhiên cũng sẽ không phản đối.”
“Đa tạ huynh trưởng.” Tôn Phụ mừng rỡ, ôm lấy cánh tay Tôn Bí, mãnh liệt lay động. “Ta biết huynh trưởng sẽ giúp ta.”
Tôn Bí trừng mắt nhìn hắn một cái, rồi lại nhịn không được bật cười. “Nghe ngươi nói về vị Thái Kha này, ta cảm thấy nàng không phải là nữ tử bình thường, ngươi cưới nàng làm vợ không sao cả, nhưng ngàn vạn lần không thể sợ vợ, để lỡ chính sự. Những nữ tử môn hộ này không giống người thường, đầu óc nhiều lắm. Bá Phù không đồng ý, chỉ sợ cũng là lo lắng những điều này, ngươi đừng vì vậy mà oán hận Bá Phù, phụ lòng tấm lòng thành của ông.”
“Sẽ không, sẽ không.” Tôn Phụ miệng đầy đồng ý.
“Nhanh về đi thôi. Bá Phù giỏi về dụng binh, ngươi hãy hảo hảo phụ tá ông, tương lai đọ sức vợ con hưởng đặc quyền, cảm thấy an ủi cha mẹ trên trời có linh thiêng.”
“Ai, ta đã biết.”
——
Chu Du đuổi tới Thái Châu truyền đạt mệnh lệnh của Tôn Kiên. Tôn Sách như trút được gánh nặng, mà Hoàng Trung cũng vui mừng khôn xiết. Ban đầu Tôn Sách chỉ hứa cho hắn chức Đô úy, nay Tôn Kiên trực tiếp phong làm Giáo úy. Sự coi trọng và thức thời của hai cha con họ Tôn khiến vị mãnh tướng này cảm động đến rơi nước mắt.
Chu Du đưa mắt ra hiệu, Tôn Sách hiểu ý liền đứng dậy: “Công Cẩn, phong cảnh Thái Châu rất khá, để ta dẫn ngươi đi tham quan một chút.”
Hai người rời khỏi trang viên, sóng vai đi dạo bên bờ sông Miến Thủy.
“Bá Phù, vì sao ngươi không cưới Thái Kha?” Chu Du đi thẳng vào vấn đề, không chút vòng vo.
Tôn Sách ngẩn người, hỏi ngược lại: “Ta vì sao phải cưới nàng ta?”
“Bởi vì cưới nàng chính là cưới cả Thái gia. Thái gia không chỉ có danh tiếng ở Thái Châu này mà còn ẩn chứa thế lực thâm sâu hơn nhiều. Hai huynh trưởng của Thái Kha đều là quan hàm nhị thiên thạch; cô mẫu nàng là phu nhân của Thái úy Trương Công; đại tỷ lại gả cho danh sĩ Hoàng Thừa Ngạn. Những mối quan hệ này ảnh hưởng trực tiếp đến việc ngươi có khống chế được Nam Dương và Nam Quận hay không.”
“Không đúng.” Tôn Sách cười lắc đầu: “Công Cẩn, ngươi là con em thế gia nên quá coi trọng việc thông gia. Ta thừa nhận liên minh hôn nhân có cái lợi, nhưng cũng không thiếu cái hại. Muốn mượn lực Thái gia thì khó tránh khỏi bị họ chi phối. Càng dựa dẫm, càng bị khống chế. Điểm này, ngươi không phủ nhận chứ?”
“Ta không phủ nhận, nhưng đó không phải là lý do để ngươi từ chối Thái Kha rồi lại đem nàng ta gả cho Tôn Phụ.”
Tôn Sách im lặng hồi lâu. Hắn biết Chu Du có ý kiến khác, nhưng lý do thật sự thì không thể nói ra. Hắn biết trong lịch sử sau này Tôn Phụ sẽ phản bội Tôn Quyền, nên hiện tại hắn đang âm thầm "đặt bẫy" để kiềm chế Tôn Phụ từ sớm. Nhưng nếu nói điều này với Chu Du, một người coi trọng thực tế, thì chẳng khác nào suy đoán vô căn cứ. Nếu đến người trong tộc còn đề phòng như vậy, thì còn nói gì đến việc tin tưởng người ngoài?
“Ta không muốn cưới nàng ta nhưng vẫn cần nhân lực, vật lực của Thái gia. Hơn nữa Tôn Phụ cũng đã đến tuổi, hắn lại có cảm tình với Thái Kha nên ta chỉ là thuận nước đẩy thuyền mà thôi.”
Chu Du nhìn chằm chằm vào mặt Tôn Sách, không một chút nụ cười: “Ngươi vẫn chưa nói thật.”
Tôn Sách giật mình, lập tức cười xòa, vỗ mạnh vào vai Chu Du: “Được rồi, được rồi, ta khai thật! Những lý do kia chỉ là phụ, nguyên nhân chính là: Ta không thích nàng ta!”
Chu Du né tránh cái vỗ vai, ghét bỏ phủi phủi áo: “Lý do này tuy nghe có vẻ tùy tiện, nhưng lại rất đáng tin. Ta tin ngươi.”
“Ngươi nhìn ngươi xem...” Tôn Sách nhún vai: “Hai ta từng ngủ chung giường không biết bao nhiêu lần, sao giờ lại khách sáo thế? Hay là lên chức tâm phúc rồi nên muốn tránh hiềm nghi?”
Chu Du đỏ bừng mặt, gắt lên: “Ngươi nói bậy bạ gì đó! Trêu chọc ta thì thôi, sao dám đem Tướng quân ra làm trò đùa, thật là bất hiếu!”
“Nghĩ xa quá rồi đấy, không phải là chột dạ chứ?” Tôn Sách gian xảo liếc nhìn Chu Du. Hắn thầm nghĩ, lão cha không phải thấy Hàn Đương vắng mặt mà định lôi "tiểu thịt tươi" Chu Du này vào làm dự bị đấy chứ? Thế thì không ổn, đây là người của mình mà!
Chu Du giận tím mặt: “Tôn Bá Phù, sĩ có thể sát chứ không thể nhục!”
“Được rồi, chỉ đùa chút thôi.” Tôn Sách cười ha hả, mặc kệ Chu Du phản đối, hắn vẫn bá cổ kéo bạn đi tiếp. Chu Du tuy muốn thoát ra nhưng lại sợ nếu mình phản ứng quá mạnh, Tôn Sách lại nghĩ xiên xẹo về cái phương diện "đen tối" kia thì thật là vết nhơ cả đời. Thôi thì đành chịu đựng gã này một chút vậy.
——