Sau Khi Bị Sư Tôn Bạch Thiết Hắc Gài Bẫy, Ta Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Lại Bắt Tay Hòa Giải

Chương 1: Cửu Tiêu Huyền Lôi Thể

Chương 1: Cửu Tiêu Huyền Lôi Thể
Đỉnh Thanh Vân Sơn mây mù giăng kín, trên Đài Thí Kiếm, bảy lá cờ thêu đồ án tinh tú phần phật tung bay trong gió.
Ta đứng trước bia Ngọc Trắc Linh, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi, thấm thành từng vệt sẫm trên ống tay áo vải thô màu xám.
“Người kế tiếp, Lâm Mộc.”
Tiếng vị sư huynh chấp sự khiến ta bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.
Vừa cất bước, phía sau đã vang lên những tiếng cười nhạo.
“Lại thêm một tên nhà quê nữa. Thật cho rằng Thanh Vân Tông là nơi thu nhặt phế vật sao?”
Ta mím chặt môi, không hề ngoảnh đầu.
Ba năm trước, trận lũ quét đã cướp đi song thân, khi ấy ta đã hiểu rõ.
Trên đời này chưa từng tồn tại công bằng.
Chỉ có sức mạnh nắm trong tay mới là chân thực.
Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay chạm lên tấm bia ngọc lạnh buốt, dị biến đột ngột xảy ra.
Ban đầu chỉ là cảm giác đau nhói rất khẽ.
Nhưng ngay sau đó, cơn đau như sóng dữ dời non lấp biển ập tới.
Trước mắt ta nổ tung thành một biển tử quang. Trong cơn mơ hồ, ta thấy chín đạo lôi đình cuồn cuộn lao đi khắp kinh mạch.
Đúng lúc ấy, bia Ngọc Trắc Linh bỗng bùng nổ ánh kim chói lòa.
Những tiếng cười giễu lập tức hóa thành vô số tiếng kinh hô.
“Chín đạo lôi văn!”
“Mau nhìn bia Trắc Linh!”
Khán đài lập tức hỗn loạn.
Khóe mắt ta thoáng thấy bảy vị Phong Chủ đồng thời đứng bật dậy. Trong đó, vị trưởng lão mặc tử bào làm rơi chén trà xuống đất.
Choang!
Chiếc chén ngọc vỡ tan thành từng mảnh.
“Cửu Tiêu Huyền Lôi Thể…”
Giọng vị Phong Chủ Thiên Tuyền tóc bạc trắng run rẩy.
“Tiên Thiên Đạo Thể ngàn năm chưa từng xuất thế!”
Một cơn gió mát khẽ lướt qua bên tai.
Mùi hương gỗ tùng thoang thoảng theo tà áo trắng đáp xuống cạnh ta.
Người kia đưa ngón tay đặt lên cổ tay ta, nhưng ngón cái lại âm thầm vuốt nhẹ mạch đập, khiến sống lưng ta bất giác nổi lên một trận ớn lạnh.
“Lôi linh lực thật tinh thuần.”
Thanh âm ôn nhu như ngọc vang lên sát bên vành tai.
“Tiểu sư đệ, ngươi có nguyện ý gia nhập Thiên Khu Phong của ta chăng?”
Ta ngẩng đầu.
Đập vào mắt là một đôi mắt mang ý cười.
Giữa hai hàng mày người ấy điểm một nốt chu sa đỏ như máu, bên hông đeo ngọc bội khắc hình Bắc Đẩu Thất Tinh.
Đó chính là...
Đại đệ tử đứng đầu Thanh Vân Tông trong truyền thuyết.
Diệp Huyền Tiêu.
Ta còn chưa kịp mở lời, phía dưới đài bỗng xé gió lao tới một đạo kiếm quang đỏ rực.
“Khoan đã!”
Một thiếu nữ hồng y ngự kiếm mà đến.
Trâm phượng vàng cài trên mái tóc đen khẽ va chạm, ngân lên những tiếng leng keng trong trẻo.
Mũi kiếm của nàng ta chĩa thẳng vào yết hầu ta.
Trong đôi mắt hạnh bừng cháy ngọn lửa ghen ghét không hề che giấu.
“Tô Uyển Nhi xin lĩnh giáo Đại sư huynh!”
“Loại tiểu tử lai lịch không rõ ràng như hắn, cũng xứng được trực tiếp bước vào nội môn sao?”
Diệp Huyền Tiêu khẽ phất tay áo rộng.
Trước mắt ta hoa lên.
Đến khi nhìn rõ, chỉ thấy hai ngón tay hắn đã kẹp lấy mũi kiếm đang rung lên không ngừng.
Thế nhưng bàn tay trái giấu sau lưng lại lặng lẽ búng về phía gáy ta một luồng khí lạnh khó nhận ra.
“Uyển Nhi sư muội nói quá lời rồi.”
Giọng hắn vẫn ôn hòa như cũ.
Nhưng nơi đáy mắt lại xẹt qua một tia u quang mà ta không sao hiểu được.
“Lâm sư đệ mang trong mình Cửu Tiêu Huyền Lôi Thể.”
“Đương nhiên phải do chính ta đích thân chỉ dạy.”
Tô Uyển Nhi còn định lên tiếng phản bác.
Đúng lúc ấy, trên tầng mây vọng xuống một âm thanh hùng hậu như tiếng chuông cổ.
“Chuẩn.”
Chỉ một chữ.
Nặng tựa ngàn quân.
Trong khoảnh khắc, cả Đài Thí Kiếm lặng ngắt như tờ.
Đó là giọng nói của Tông chủ Thanh Vân.
Khóe môi Diệp Huyền Tiêu khẽ nhếch lên.
Hắn bất ngờ cúi người, ghé sát bên tai ta.
Hơi thở ấm nóng mang theo hương đàn hương phả nhẹ lên cổ.
“Đêm nay, giờ Tý, đến Động Tuyền Cơ.”
Đầu ngón tay từ trong tay áo hắn khẽ lướt qua đai lưng ta, như có như không.
“Vi sư... sẽ dạy ngươi vài điều thú vị.”
Ta cứng đờ đứng tại chỗ.
Nhìn theo bóng lưng hắn xoay người rời đi.
Khối ngọc bội bên hông phản chiếu dưới ánh sáng, bỗng lóe lên một vệt hồng quang yêu dị.
Tô Uyển Nhi hung hăng trừng mắt nhìn ta.
Lúc nàng ta phất tay áo bỏ đi, tà váy quét nhẹ qua bắp chân ta.
Vậy mà lại mang theo một luồng hàn khí lạnh thấu tận xương.
Tiếng chuông nơi xa chợt ngân vang.
Đến lúc ấy ta mới phát hiện, lưng mình đã sớm bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
Vị Đại sư huynh kia, thoạt nhìn ôn nhuận như ngọc...
Đầu ngón tay vừa chạm vào ta khi nãy...
Lạnh như một thi thể.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất