Chương 2: Trong Mật Thất Truyền Thụ Riêng
Buổi sớm trên đỉnh Thiên Xu hiện lên mờ ảo dưới màn sương mỏng. Ta siết chặt ngọc bài của tông môn trong tay, đứng trước cửa Toàn Cơ Động, chần chừ mãi không dám bước vào.
Đêm qua, đúng giờ Tý, cuối cùng ta vẫn không đủ can đảm đến theo lời hẹn.
Đôi mắt luôn thấp thoáng ý cười của Diệp Huyền Tiêu khiến sống lưng ta không rét mà run.
“Lâm sư đệ, đứng ngây ra đó làm gì?”
Tiếng gọi bất ngờ phía sau khiến ta giật mình suýt nhảy dựng lên.
Quay đầu lại, chỉ thấy Diệp Huyền Tiêu chắp tay sau lưng đứng đó. Bạch y trắng hơn tuyết, điểm chu sa giữa mi tâm đỏ như máu. Khóe môi hắn khẽ cong thành một nụ cười, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại lặng lẽ dừng trên gương mặt ta, khiến ta có cảm giác như bị một con độc xà khóa chặt lấy con mồi.
“Đại sư huynh... đêm qua ta...”
“Thân thể không khỏe sao?”
Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt qua đỉnh đầu ta, giọng nói ôn hòa đến mức quỷ dị.
“Không sao. Hôm nay bù lại cũng được.”
Động phủ của hắn còn lạnh lẽo hơn những gì ta tưởng tượng.
Trên vách đá treo đủ loại linh kiếm, dưới ánh sáng u ám đều tỏa ra từng luồng hàn quang lạnh buốt. Trên án kỷ đặt hai chén trà thanh sứ, dưới đáy chén lắng vài phiến lá đỏ sẫm kỳ lạ.
“Uống đi, có lợi cho kinh mạch của ngươi.”
Nước trà vẫn còn ấm, nhưng vừa vào miệng lại mang theo vị tanh ngọt quái dị.
Ta cố nén sự khó chịu mà nuốt xuống. Chẳng bao lâu sau, đầu óc đã trở nên quay cuồng, trước mắt mơ hồ.
Trong cơn mê man, ta cảm nhận một bàn tay lạnh như băng áp lên sau lưng mình...
Rồi chậm rãi di chuyển.
“Cốt cách của sư đệ quả thật hiếm có. Chẳng trách có thể thức tỉnh Cửu Tiêu Huyền Lôi Thể.”
Hơi thở hắn phả nhẹ bên tai ta.
“Chỉ tiếc... nếu không có người dẫn dắt, linh thể này sớm muộn cũng sẽ phản phệ.”
Khi đầu ngón tay hắn trượt xuống đến bên hông, ta bỗng giật mình tỉnh táo, lập tức vùng mạnh thoát ra.
Diệp Huyền Tiêu cũng chẳng hề tức giận.
Hắn thong thả thu tay về, mỉm cười nói:
“Thế nào? Sư đệ sợ ta ư?”
“Không... không dám...”
Mồ hôi lạnh túa đầy lưng áo.
Chỉ cảm thấy linh lực trong cơ thể hỗn loạn vô cùng, lồng ngực đau nhói như vừa bị sét đánh trúng.
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên.
“Xem ra lôi linh đã bắt đầu phản phệ rồi.”
“Cũng được. Tối nay lại đến, ta sẽ giúp ngươi khai thông.”
Vừa rời khỏi động phủ, từ phía xa đã vọng đến tiếng cười trong trẻo như chuông bạc.
Thiếu nữ áo đỏ Tô Uyển Nhi khoan thai bước tới, phía sau là hai thị nữ nâng theo những hộp quà tinh xảo.
Thấy ta, nàng ta khẽ hừ lạnh, ngẩng cao đầu kiêu ngạo rồi sượt vai bước qua.
“Đại sư huynh! Gia phụ sai muội mang chút lễ mọn đến biếu huynh...”
Qua cánh cửa động chỉ khép hờ, ta nghe thấy giọng nói nũng nịu quyến rũ của nàng cùng tiếng đáp trầm thấp của Diệp Huyền Tiêu.
Chẳng hiểu vì sao...
Trong lòng ta bỗng dâng lên một nỗi bất an khó tả.
Khi màn đêm buông xuống, ta co mình trong phòng đệ tử, quyết không dám đến Toàn Cơ Động thêm lần nữa.
Đột nhiên...
Bên ngoài cửa sổ thoáng hiện một bóng trắng.
Diệp Huyền Tiêu...
Lại đích thân tìm đến.
“Được sư tôn chỉ dạy, sao có thể lười biếng chứ?”
Hắn mỉm cười bước vào phòng, từ trong tay áo trượt ra một khối huyết ngọc đỏ như máu.
“Đêm nay... chúng ta đổi sang một cách khác.”
Khoảnh khắc huyết ngọc áp lên giữa trán ta...
Một bóng đen bỗng xẹt qua ngoài cửa sổ.
Tam trưởng lão đứng trên ngọn tùng ở phía xa, ánh mắt lạnh lùng nhìn ô cửa đang được ánh trăng phủ sáng.
Lão khẽ cất giọng:
“Thiên Xu Phong... e rằng sắp đổi trời rồi.”