Sau Khi Được Đón Về Hào Môn, Huyết Áp Của Anh Tôi Chưa Từng Bình Thường

Chương 1

Chương 1
Sau khi được đón về hào môn, anh trai ruột nhìn bảng điểm đứng đội sổ của tôi rồi bật cười lạnh.
“Ngày mai em đến lớp luyện thi cấp tốc ngay cho anh. Anh xem em còn định sống qua ngày thế nào nữa.”
Tôi lập tức giật lấy bảng điểm, cẩn thận gấp lại.
“Vậy thì anh nên lén mà vui đi.”
Phó Hành nhíu mày:
“Anh vui cái gì?”
Tôi chân thành nhìn anh:
“Có một đứa em gái ngốc như em làm nền hoàn hảo cho chỉ số IQ 140 đầy ưu việt của anh. Hơn nữa em cũng không tranh gia sản với anh, sau này chỉ việc ăn no chờ chết thôi. Cả núi phú quý này đổ hết lên đầu một mình anh, đến lúc ngủ chắc anh cũng phải cười trộm thành tiếng chứ?”
Phó Hành: “...”
Các khớp ngón tay cầm tách cà phê của anh trắng bệch. Một lúc lâu sau, anh lục ngăn kéo lấy ra một hộp thuốc hạ huyết áp.
Khoảnh khắc ấy tôi biết ngay—
Gia đình này, thú vị rồi đây.
...
Tôi tên là Phó Đường Đường.
Mười tám năm trước, tôi bị người vợ đầu của cha ruột lén đưa xuống quê.
Mười tám năm sau, lại được chính cha ruột điều ba chiếc limousine Lincoln kéo dài đến đón về.
Khí thế rất lớn.
Lớn đến mức tôi còn tưởng mình sắp bị áp giải đi ngồi tù.
Người tài xế đến đón ăn mặc còn chỉnh tề hơn cả trưởng thôn quê tôi. Suốt quãng đường ông ấy đều gọi tôi là “tiểu thư”.
Tôi sửa lại cho ông ấy ba lần:
“Cứ gọi cháu là Đường Đường được rồi.”
“Ở quê, đến gà còn chẳng gọi cháu là tiểu thư.”
Tài xế cười đến mức gượng gạo.
Xe chạy bốn tiếng đồng hồ rồi dừng trước một căn biệt thự mà cả đời này tôi chỉ từng thấy trên ti vi.
Cổng lớn mở ra.
Một người phụ nữ mặc sườn xám bước tới đón, nụ cười còn giả hơn nụ cười của bà thím Ba nhà tôi mỗi dịp Tết.
“Đường Đường đến rồi à? Đi đường vất vả lắm phải không? Dì đã hầm canh cho con rồi.”
Đó là mẹ kế của tôi, Tiền Mẫn Hoa.
Vợ hiện tại của cha tôi.
Bên cạnh bà ta là một cô gái trạc tuổi tôi, mặc chiếc váy phong cách tiểu thư sang chảnh. Cằm hơi hất lên, ánh mắt đánh giá tôi chẳng khác gì đang nhìn một con mèo hoang.
Đó là chị kế của tôi, Phó Thi Dao.
Con gái riêng của Tiền Mẫn Hoa, sau khi đến nhà họ Phó thì đổi sang họ Phó.
“Đây là Đường Đường sao?”
Phó Thi Dao liếc tôi từ trên xuống dưới, khóe môi cong lên.
“Em gái... giản dị thật đấy.”
Tôi cúi đầu nhìn bản thân.
Áo thun mua ở chợ quê, loại hai chiếc hai mươi tệ.
Đầu gối quần còn dính nguyên một mảng bùn.
Tôi rất thản nhiên:
“Giản dị tốt mà, tiết kiệm tiền.”
Phó Thi Dao cười nhẹ, không nói thêm gì.
Tiền Mẫn Hoa dẫn tôi lên tầng hai, đến căn phòng trong cùng.
Phòng không lớn.
Cửa sổ lại nhìn thẳng ra thùng rác phía sau nhà.
“Đường Đường không ngại chứ? Những phòng khác vẫn đang sửa sang lại.”
Tôi nhìn quanh một vòng rồi gật đầu:
“Rất tốt ạ. Còn lớn gấp ba lần phòng ở quê của con. Hơn nữa vị trí này cũng hay, sáng khỏi cần đặt báo thức, xe rác vừa tới là con tỉnh luôn. Dịch vụ gọi dậy hoàn toàn tự nhiên.”
Nụ cười của Tiền Mẫn Hoa cứng lại trong một giây.
Nhưng tôi nói thật lòng.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất