Sau Khi Được Đón Về Hào Môn, Huyết Áp Của Anh Tôi Chưa Từng Bình Thường

Chương 2

Chương 2
Sau đó cha tôi tới.
Phó Đình Viễn.
Hơn năm mươi tuổi, tóc chải gọn gàng không một sợi lệch, chiếc khuy măng-sét trên tay áo phản chiếu đến chói mắt.
Ông đứng trước mặt tôi rất lâu, vành mắt hơi đỏ.
“Đường Đường, ba có lỗi với con.”
Tôi đáp:
“Không sao đâu ạ. Con sống ở quê rất tốt. Đàn gà bà nội nuôi còn quen mặt con nữa cơ.”
Phó Đình Viễn: “...”
Ông im lặng khá lâu rồi nói:
“Từ nay đây sẽ là nhà của con. Thiếu thứ gì cứ nói với ba.”
Tôi suy nghĩ một chút rồi đáp:
“Con thiếu thành tích học tập.”
Vừa dứt lời, một người từ cầu thang bước xuống.
Tiếng giày da gõ trên nền đá cẩm thạch trầm ổn, đều đặn, nghe như đang gõ thẳng vào đầu tôi.
Tôi ngẩng lên.
Phó Hành.
Anh trai ruột của tôi.
Hai mươi lăm tuổi, Phó tổng trẻ nhất của tập đoàn Phó thị.
Nghe nói IQ 140.
Nghe nói từ nhỏ đến lớn chưa từng đứng hạng hai.
Ngoại hình rất đẹp trai.
Chỉ có điều trên gương mặt ấy như viết rõ bốn chữ: Người Lạ Tránh Xa.
Trong tay anh cầm một tờ giấy.
Bảng điểm của tôi.
Không biết ai đưa cho anh, nhưng rõ ràng anh đã xem xong rồi.
“Đứng cuối từ dưới đếm lên.”
Anh mở miệng, giọng lạnh như băng vụn.
Tôi gật đầu:
“Phong độ ổn định.”
“Toán được 19 điểm.”
“Trắc nghiệm đoán mò đấy, vận may cũng không tệ.”
Phó Hành ném bảng điểm xuống bàn trà.
“Ngày mai em đến lớp luyện thi cấp tốc ngay cho anh. Anh xem em còn định sống qua ngày thế nào nữa.”
Tôi nhặt bảng điểm lên, cẩn thận gấp lại rồi bỏ vào túi.
“Vậy thì anh nên lén mà vui đi.”
Anh nhíu mày:
“Anh vui cái gì?”
Tôi nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng chân thành.
“Có một đứa em gái ngốc như em làm nền hoàn hảo cho chỉ số IQ 140 của anh. Hơn nữa em cũng không tranh gia sản với anh, sau này chỉ lo ăn no chờ chết. Cả núi phú quý này đổ hết lên đầu một mình anh, lúc ngủ chắc anh cũng phải cười trộm thành tiếng chứ?”
Biểu cảm của Phó Hành trải qua ba giai đoạn.
Đầu tiên là ngây người.
Tiếp theo là khóe môi co giật.
Cuối cùng là gân xanh trên thái dương nhảy lên hai cái.
Anh quay người bỏ đi.
Đi được ba bước lại quay lại, mở tủ lấy một hộp thuốc hạ huyết áp.
Lấy nguyên cả hộp.
Tiền Mẫn Hoa đứng bên cạnh nhìn cảnh này, nụ cười cuối cùng cũng không giữ nổi nữa.
Phó Thi Dao cúi đầu uống nước, bờ vai run lên vì nhịn cười.
Còn cha tôi, Phó Đình Viễn, ngồi trên ghế sofa với vẻ mặt phức tạp đến mức tôi không đọc nổi bất kỳ cảm xúc nào.
Tôi trở về phòng nằm xuống.
Chiếc gối khá mềm.
Nhìn trần nhà một lúc, tôi nghĩ:
Cuộc sống thế này cũng ổn đấy.
Điện thoại rung lên.
Một tin nhắn từ “Phó Hành”.
“Sáu giờ rưỡi sáng mai dậy. Tài xế sẽ đưa em đến lớp luyện thi. Nếu đến muộn, tiền tiêu vặt giảm một nửa.”
Tôi trả lời:
“Em không có tiền tiêu vặt.”
Bên kia im lặng ba mươi giây.
Sau đó nhắn lại:
“Vậy từ ngày mai sẽ có. Đến muộn thì giảm một nửa.”
Được thôi.
Có rồi mới giảm.
Tính kiểu nào tôi cũng chẳng thiệt.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất