Gió thổi qua lỗ châu mai ở trên tường làm vạt áo Uyển nhi bồng bềnh, trông giống như tiên nữ.
Dương Phàm quay đầu hướng mấy người bên kia liếc mắt nhìn, hạ thấp giọng hỏi:
- Uyển nhi, sao nàng lại tới đây?
Đầu tường bên kia, Dã Hô Lợi vươn hai bàn tay to thô như tay gấu thay nhau
vỗ vào bả vai Hoàng Húc Sưởng và Trình đội trưởng lớn tiếng dặn dò:
- Hoàng Húc Sưởng, Trình Du, hai lão tiểu người nghe kỹ cho ta, Dương
Phàm là tiểu huynh đệ của ta, từ nay về sau hắn chính là người của “Bách Kỵ”, hai người các ngươi nên chiếu cố đến hắn nhiều!
Thượng Quan Uyển Nhi hơi xấu hổ, đầu nàng đã nóng lên, nói đến là đến rồi, đã gặp được Dương Phàm nhưng khó có thể mở lời.
Dương Phàm nhìn vẻ mặt của nàng khẩn trương vội hỏi:
- Nhưng mà xảy ra chuyện gì?
Thượng Quan Uyển Nhi vội vàng lắc đầu, nàng do dự một chút, lúc này mới lấy hết dũng khí nói:
- Ngươi…
- Ừ?
- Thôi đi, ta quay về đây!
Dương Phàm nóng nảy:
- Rốt cục là chuyện gì vậy, đừng có dông dài nữa, nàng nói thật ra đi!
Thượng Quan Uyển Nhi bị hắn nóng nảy hỏi, gục đầu xuống ấp a ấp úng nói:
- Ngươi và Thái Bình công chúa…
- Cái gì?
- À, ta nói là, có phải ngươi thích nữ nhân khác?
- Đương nhiên không có!
Thượng Quan Uyển Nhi bỗng nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt lấp lánh tỏa sáng:
- Thật là không có?
- Thật sự là không có!
- Vậy... chẳng phải người kia so với Uyển nhi rất xinh đẹp đó sao?
- Xinh đẹp, thì ta phải thích sao? Đạo lý gì vậy!
- Vậy… người ta so với Uyển nhi gia thế xuất thân lại tốt như thế?
- Chuyện đó liên quan gì đến ta! Dương Phàm nếu muốn trở nên xuất sắc
vượt hơn hẳn mọi người, cuối cùng cũng phải dựa vào năng lực của mình
mới được, nếu ta là người vì quyền thế không từ mọi thủ đoạn, lần trước
đã không đồng ý với lời khuyến khích của nàng mà chủ tâm phấn đấu?
- Nhưng…, mà nếu…. người đó xinh đẹp hơn Uyển Nhi, xuất thân lại cao quý