- Đa tạ bá phụ ban thưởng!
Trong con mắt của Dương Phàm, tự này
của Địch Nhân Kiệt ban cho quả là không tệ, so với cái tên “ Tinh Trì”
như đùa giỡn của sư phụ Trương Bạo thì cái tên này mạnh hơn rất nhiều,
đâu còn lí do để chối từ.
Thẩm Mộc đứng ở một bên, trên mặt thoáng qua một vẻ quái dị, lập tức mỉm cười, nói:
- Địch công coi trọng Dương Phàm như vậy, Thẩm Mộc cũng là vãn bối của
Địch công, sau này chúng ta sẽ càng thân cận hơn, còn phải qua lại nhiều mới phải!
Dương Phàm cười nói:
- Tiểu đệ và Thẩm huynh vừa gặp đã quen, sau này đương nhiên thường xuyên qua lại rồi!
Bởi Địch gia xảy ra chuyện này, Địch Nhân Kiệt trong lòng không vui, Dương
Phàm và Thẩm Mộc là khách không tiện ở lâu, nói thêm mấy câu rồi cáo từ