Ngô Địch thấy người đàn ông mặc áo đen xuất hiện, chấn kinh véo cánh tay mình một cái, cảm thấy đau đớn.
- Chẳng lẽ đây là thật chứ không phải là mơ à? Chẳng lẽ đêm hai ngày
trước tôi gặp tử thần thật? Chẳng lẽ em gái Ngô Tiểu Man của tôi trở về
từ Minh giới thăm tôi thật?
Trong lòng Ngô Địch thầm nghĩ. Lúc này trống ngực hắn đang tăng tốc.
Ngay một giây trước khi nhìn thấy Lâm Phi, hắn còn cho rằng hai ngày
trước gặp Ngô Tiểu Man chỉ là trong mơ.
Ngô Địch lại véo tay mình một lần nữa, mãi tới khi véo tay thâm lại mới ngừng.
- Không cần véo nữa. Đây không phải là mơ đâu. Lần này tôi tới là để
hoàn thành ước nguyện của Ngô Tiểu Man. Cô ấy muốn gặp cậu, còn muốn gặp cha mẹ cậu nữa. Hoàng tử Ngô Địch, hiện tại cậu dẫn tôi tới hoàng cung