Trương Oản là em gái của Trương Đào mà Lâm Phi đã giết trong buổi lễ tốt nghiệp, tiểu tình nhân của hạm trưởng hạm đội thứ bảy.
Anh trai chết thảm tại Bắc Đẩu Tinh, Trương Oản từ tin tức ngày hôm đó, tìm được hạm trưởng của hạm đội thứ bảy, kêu than với hắn nhưng hạm trưởng
của hạm đội thứ bảy chỉ thoát thác.
Một lòng muốn báo thù cho anh trai, Trương Oản tim ba Thượng úy muốn ra tay giúp mình.
- Giúp tôi đánh một người, sau khi thành công tôi sẽ đảm bảo các người ba năm lên tới Thiếu tá.
Trương Oản nói với ba Thượng Úy.
- Đánh ai, đánh thành bị thương nặng tới đâu?
Một Thượng Úy trong đó nói.
- Anh trai mấy tháng trước chết ở Bắc Đẩu Tinh. Tôi hy vọng các người báo thù cho tôi, đánh gãy chân học viên tên Lâm Phi đã giết hại anh trai
tôi.
Trương Oản nói tiếp.
- Bằng vào trình độ y học hiện tại, chân gãy rồi thì chỉ cần một tháng là có thể nối lại được. Trừng phạt thế thì nhẹ quá rồi.
Một trong ba Thượng úy nói tiếp.
- Không phải là hai đùi mà là chân thứ ba cơ. Tôi muốn hắn vĩnh viễn không thể làm đàn ông được nữa.
Trương Oản nói lạnh như băng.
Ba Thượng úy nghe thế liền phải hít sâu một hơi. Ba người suy tư một lát,
vì tiền đồ trong tương lai, ba người cuối cùng đồng ý đi xử lý cái chân
thứ ba của Lâm Phi.
Bắc Đẩu Tinh, Lâm Phi đang đi ra khỏi học viện, chuẩn bị đi mua gạo cho Ngô Tiểu Man.
Hắn vừa mới ra khỏi học viện mấy trăm thước, ngay lúc vừa đi qua một cánh
rừng nhỏ thì có một người đi lại gần, đồng thời hạ thấp giọng nói:
- Trung thực đi theo tôi đi. Nếu không tôi sẽ bắn chết cậu.
Ba người chuẩn bị dẫn Lâm Phi tới một nơi, sau đó dùng súng bắn nát chân thứ ba của hắn.
Lâm Phi nghe thấy liền sửng sốt, thấy trong ống tay áo người nọ quả thật có một khẩu súng đen kịt đang chĩa về hướng mình.
Đồng thời bên cạnh mình còn có hai người đàn ông trung niên khác.
- Giết tôi sao? Muốn chết.
Lâm Phi nói xong liền lập tức thi triển dị năng Chiến Thần ba phút (ngụy), trở lại ba phút trước.
Cảnh tượng bắt đầu thay đổi, đổi thành Lâm Phi đang đi về phía ba người mặc đồ đen.
Ngay lúc bốn người cách nhau ba thước, Lâm Phi đột nhiên gia tốc, chạy thẳng về phía ba người vung nắm đấm.
Không tới một giây, ba người trước mặt liền bị đánh ngã.
- Nói, ai phái các người tới làm phiền tôi?
Lâm Phi dẫm lên cánh tay một người rồi hỏi.
Ba người này cũng tương đối ương ngạnh, không thèm trả lời.
Lâm Phi dùng sức. Rắc rắc rắc, giẫy gãy tay và chân của ba người này.
Ba người này cũng bởi đau đớn mà ngất đi.
Nhìn ba người xa lạ ngất trên mặt đất, Lâm Phi nghĩ không thể để bọn họ nằm ở đây, cần phải hủy thi diệt tích. Bởi vậy hắn liền gọi điện cho Phùng