Nghĩ đến đây hắn bắt đầu sầu não vì bảy ngày tới của mình, lại phải đến chỗ bà Phùng Hợp, lại phải ở phòng cao su bảy ngày.
- Lão đại, tôi có thể không đến chỗ bà Phùng Hợp không?
Áo Đinh Đặc hỏi thử.
- Thực lực của cậu một năm nay không có nhiều tiến bộ, đến nữ bộc tôi
thu phục sau cũng đánh không lại. Cậu nhất định phải chịu trừng phạt,
đến chỗ bà Phùng Hợp. Nhân lúc tôi chưa thay đổi chủ ý, kéo dài thời
gian thì mau theo tôi.
Lâm Phi nói.
Thế là Áo Đinh Đặc theo Lâm Phi ra khỏi mật thất.
---
Viện y học, Học viện quân sự Bắc Đẩu.
- bà Phùng Hợp, đây là Áo Đinh Đặc, tôi đưa cậu ta tới đây bảy ngày.
Sau bảy ngày tôi đến đón người, đừng để cậu ta chết đấy.
Lâm Phi nói với bà Phùng Hợp lúc này mắt đang loé sáng.
- Được được, tin tôi đi, cậu ta không chết được đâu.
Bà Phùng Hợp chỉ huy thủ hạ làm cho dọn cho Áo Đinh Đặc một căn phòng cao su màu xanh.
Áo Đinh Đặc phía sau Lâm Phi nhìn thì thấy có hai người cáng một thi thể che khăn trắng ra khỏi căn phòng cao su.
Toàn thân Áo Đinh Đặc run rẩy, chầm chậm bước vào căn phòng đó.
Vừa bước vào thì cửa lập tức bị khoá lại.
Nhìn những cái bao cao sư nổi lên đầy phòng, Áo Đinh Đặc biết mình lại trở về nơi ác mộng rồi.
Áo Đinh Đặc bắt đầu tung quyền liều mạng đánh lên cửa phòng, hy vọng nó sẽ bị phá huỷ, nhưng hai mươi phút liền đến khi hai nắm đấm sưng lên,
cửa phòng vẫn hoàn hảo không hề suy suyển gì.
Bà Phùng Hợp thấy Áo Đinh Đặc đã dừng lại, mở máy liên lạc nói:
- Áo Đinh Đặc, khởi động kết thúc, vì cậu chỉ có bảy ngày để kích phát