Sau khi trở về Học viện quân sự Bắc Đẩu, Lâm Phi lại như trước đây, bắt đầu cho tiểu công chúa Ngô Tiểu Man tập luyện.
- Tôi mang về quần áo mới cho cô đây, cô thay xem thế nào.
Lâm Phi lấy ra một cái bọc được gói rất đẹp.
- Quần áo mới, hay quá, tôi muốn trang phục công chúa!
Ngô Tiểu Man phấn khích giật lấy cái bọc rồi xé vỏ.
- Màu vàng, màu đen, đây là quần áo gì chứ? Màu vàng chấm đen, sao nhìn như áo sát người hình hoa văn báo đốm vậy? Tôi không thích, tôi là công chúa sao có thể mặc loại quần áo này.
Ngô Tiểu Man không vui, dẩu môi kháng nghị.
- Tiểu Man à, cô vẫn thay đổi hết nhận thức của mình. Tôi làm vậy đều
có ý tốt cả, tôi đang rèn luyện cho cô, cô vốn là công chúa, đúng là
thế, nhưng giờ cô đã bị tôi nhốt lại, trước khi thắng được tôi thì cô
chỉ là tuỳ tùng của tôi. Nếu cô không muốn mặc cũng được thôi, mau đánh
bại tôi!
Lâm Phi lấy lý do nghiêm nghị nói.
- Anh là chủ nhân xấu xa!
Ngô Tiểu Man sau khi bực bội nghĩ nói, ôm bộ quần áo vào trong thay quần áo.
Mấy phút sau Ngô Tiểu Man đi ra, gương mặt giống búp bê, dáng người nhỏ nhắn, mặc bộ quần áo hoa văn báo đốm, hai loại thị giác xung đột lại
trở nên vô cùng dụ hoặc.
- Đẹp không?
Ngô Tiểu Man xoay người một vòng trước Lâm Phi, ưỡn ngực hỏi Lâm Phi.
- Đẹp, rất đẹp, chỉ là hơi nhỏ một tí.
Lâm Phi nhìn ngực Ngô Tiểu Man, có chút xuất thần nói.
- Nhỏ, sao lại nhỏ. Anh là đồ xấu xa. Không được ở lại phòng tôi, đi đi, mau đi ngay!
Ngô Tiểu Man sau khi nghe lời đánh giá của Lâm Phi về ngực mình, cô