Cửa xe bay mở ra. Lâm Phi khống chế người nhân bản của mình đi xuống
xe quân đội, đỡ Phùng Hợp Bà Bà nhân bản xuống xong liền đặt bà lên xe
lăn.
Hắn khống chế cơ thể nhân bản, tiến vào trong cái lều lớn.
Khi cửa lều được mở ra, tiếng kim loại leng keng vang lên. Một đứa bé
trai chừng mười tuổi, tóc ngắn, thân thể gầy gò nhưng hai mắt thoạt nhìn rất nhanh nhạy xuất hiện.
- Vì sao các người tới nhà tôi?
Đứa bé trai nói với Lâm Phi nhân bản. Phía sau nó còn có một người cơ
giới cao to giống như cái thùng nước. Dưới chân nó là dây xích di
chuyển, trên đầu là hai quả cầu nhỏ màu lam.
- Chúng tôi là người của quân đội, tới vì vị người cơ giới này.
Lâm Phi nói thông qua thiết bị đối thoại trong khoang điều khiển.
- Các người muốn cướp Đản Đản của tôi sao? Đản Đản của tôi không làm