Lâm Phi mở cửa phòng tầng hầm, từ từ đi xuống cầu thang, thấy Ngô
Tiểu Man đang nấu canh thịt. Mùi canh rất thơm tỏa khắp tầng hầm, khiến
Lâm Phi dù chưa ăn cũng đã thèm nhỏ rãi. Không thể không công nhận, tay
nghề nấu nướng của Ngô Tiểu Man mấy năm nay đã được đề cao rất nhiều. Cô cũng rất có thiên phú nấu ăn, là một công chúa đầu bếp trong tương lai.
- Chủ nhân, anh tới rồi hả? Trên cổ anh sao lại đeo cái vòng vàng thế?
Ngô Tiểu Man nói với Lâm Phi.
- Mau nấu cơm của cô đi. Sau này cô không được nhắc tới cái vòng này nữa.
Lâm Phi nói với Ngô Tiểu Man, tâm tình vừa tốt lên nhờ mùi canh thịt giờ đã bay sạch bởi một câu nói của cô.
- Nhưng cái vòng này trông đẹp lắm. Nếu con chó của tôi còn sống, tôi cũng muốn mua cho nó một cái.
Ngô Tiểu Man nói nhỏ.
Lâm Phi nghe xong những lời này, thấy vòng để chó đeo mà giờ mình phải đeo thì càng tức hơn.
- Nhắc tới cái vòng này một lần nữa thì tôi cũng sẽ cho cô đeo một cái đấy.
Lâm Phi hung hăng nói với Ngô Tiểu Man.
Sau khi Ngô Tiểu Man nghe xong liền lập tức im luôn, mau chóng làm cơm.
Ngô Tiểu Man nấu canh xong rất nhanh, bưng cho Lâm Phi một chén canh thịt lớn. Lâm Phi ăn từng hớp lớn.
- Chủ nhân, ở mãi dưới tầng hầm ngầm chán lắm. Tôi muốn đi lên biệt thự bên trên một chút.
Ngô Tiểu Man nói với Lâm Phi giọng cầu khẩn.
- Được, chờ ngày nào mưa to gió lớn tôi sẽ dẫn cô lên trên mái biệt thự chịu sét đánh.
Lâm Phi vừa ăn vừa trả lời.
- Còn phải chịu sét đánh sao? Đau quá, coi như tôi không nói gì hết.
Chủ nhân, thật ra ở dưới tầng hầm ngầm cũng không chán đâu.
Ngô Tiểu Man chu cái miệng nhỏ lại mà nói.
Lâm Phi nhanh chóng ăn xong cơm chiều, nhìn Vòng Kim Cô sư đồ trên cổ
mình, cũng không có tâm tình huấn luyện Ngô Tiểu Man, trực tiếp rời khỏi tầng hầm ngầm.
Khi hắn trở lại phòng mình rồi, bắt đầu gọi Hệ Thống Chiến Thần bên trong não.
- Lão đại hệ thống, cái Vòng Kim Cô sư đồ này ngoài việc tôi giúp cô