Sau khi phi thuyền nhỏ bay ra khỏi một cánh cửa khác của lỗ đen, đột nhiên, ánh sáng trắng tràn ngập phi thuyền.
Lâm Phi cảm giác đầu óc mình choáng váng, hai mắt gần như nhắm chặt.
Trong phi thuyền, khi nữ hải tặc Phấn Hồng Khô Lâu bị ánh sáng trắng này chiếu lên liền hôn mê bất tỉnh.
Bốn lão già của liên minh chiến sĩ siêu cấp cũng giống như Lâm Phi,
nhắm chặt hai mắt, tiếp đó, bốn lão già này cũng lần lượt bị hôn mê.
Lâm Phi giãy giụa, dùng chút sức lực còn sót lại, cố gắng mở ra hai
mắt, tranh thủ lúc còn chưa hôn mê vội vàng khống chế phi thuyền tiến về phía trước với tốc độ nhanh nhất.
Chỉ vài giây ngắn ngủi mà dài dằng dặc như mấy thế kỷ. Rốt cuộc, phi thuyền cũng đã thoát khỏi ánh sáng trắng kỳ quái.
Khoảng mười phút sau, bốn trưởng lão của liên minh chiến sĩ siêu cấp hôn mê trước đó lần lượt thức tỉnh.
- Các ông cảm thấy thân thể như thế nào?
Lâm Phi ngồi trên ghế điều khiển hỏi.
- Minh chủ, thân thể không có vấn đề gì. Nhưng có một tin xấu, hình như dị năng của chúng tôi không còn dùng được, bây giờ chỉ có thể sử dụng
sức lực của thân thể thôi.
Vẻ mặt ông lão tóc trắng đau khổ
nói với Lâm Phi. Hơn thế nữa, bộ dáng ông ta trông rất hoảng sợ. Ba lão
già bên cạnh ông ta cũng đều đau khổ, xem ra dị năng của bọn họ cũng