Nữ học viên đang bị giam giữ ở bên trong xe, sau khi nghe được tiếng nói chói, lập tức cướp lời nói:
- Tôi đã từng nghe qua tiếng nói của bà, chính là lúc ở viện y học Liên Bang Thiên Long đã từng nghe qua.
- Bà chính là Phùng Hợp Bà Bà. Tại sao bà phải nghiên cứu việc nhân bản loài người? Tại sao phải thay người thật bằng người nhân bản? Đây chính là tính mạng của hàng nghìn người đấy! Chẳng lẽ bà giết nhiều người như vậy mà không có cảm giác áy náy, không tự trách mình sao?
Nghe được lời chất vấn của nữ học viên, Phùng Hợp Bà Bà lại đáp trả bằng tiếng nói chói tai:
- Cô nhóc, cô không hiểu, ở đây không có chuyện của cô. Mau câm miệng
lại, nếu không tôi sẽ gọi binh lính cắt đầu lưỡi của cô đi.
- Lúc này, nghiên cứu của tôi nhìn như phản lại loài người, nhưng sau mấy trăm năm nữa chính là cứu vớt loài người.
- Loài người đã bắt đầu trở nên buông thả, đã sinh ra hiện tượng phản
lại tổ tiên. Mà người nhân bản lại được tạo thành từ gien ưu tú của loài người.
- Có thể nói là tôi đang thôi động tiến hóa của
loài người, tôi đang cứu vớt loài người sau này. Bây giờ cô hãy để cho
thiếu niên Lâm Phi bên cạnh kia trả lời câu hỏi của tôi đi.
Lâm Phi nghe được lời nói của Phùng Hợp Bà Bà, vừa nhìn nữ học viên bên cạnh vừa nói:
- Mặc dù tôi không đồng ý với lý luận tiến hóa loài người của Phùng Hợp Bà Bà nhưng vì nữ học viên, tôi muốn sửa vài chỗ sai lầm của bà. Phùng
Hợp Bà Bà, trong quá trình nghiên cứu nhân bản người, số người chết đã