Tốc độ tắm rửa của Lâm Phi rất nhanh, chỉ trong chốc lát đã tắm xong
rồi. Mở tủ nhỏ trong phòng tắm ra nhìn, ngoại trừ khăn lông thì vẫn còn có hai bộ quần áo thể thao màu đen và áo lót, một của nam, một của nữ.
- Viên quan chỉ huy chiến hạm này, không biết là do hắn cố ý ra lệnh
hay là thuộc hạ của hắn sắp xếp nữa. Chuẩn bị rất chu đáo. Có tiền đồ.
Lâm Phi nghĩ vậy, liền ném bộ quần áo rách rưới và dính đầy mồ hôi của hắn đi, đổi lại áo lót sạch sẽ và quần áo thể thao trong tủ nhỏ.
Sau đó, Lâm Phi cảm giác thần thanh khí sảng bước ra khỏi phòng tắm, mở cửa phòng ra.
Lâm Phi nhìn thấy ngoài cửa còn có hai tên binh lính đang gác.
- Dẫn tôi đến phòng ăn. Tôi muốn ăn chút gì đó.
Lâm Phi nói với một người lính.
- Trưởng quan, ngài có thể dùng cơm trong phòng. Nếu muốn gì thì cứ bảo tôi, một lát sau sẽ mang đến cho ngài.
Binh lính cung kính nói với Lâm Phi.
- Cũng được. Mang đến một suất giống như hôm qua, thêm một nồi canh.
Lâm Phi nói với người binh sĩ phía trước.
- Vâng, trưởng quan.
Người binh lính trả lời Lâm Phi, sau đó bắt đầu cầm máy liên lạc, tiến hành liên lạc.
Lâm Phi cũng không đi đến phòng ăn nữa, mở cửa phòng trở về, lại trở lại căn phòng cao cấp của hắn.
Nhã Điển Na vẫn tiếp tục lẩm bẩm trong phòng.
- Mau rời giường tắm rửa đi. Lát nữa sẽ có người tới đưa bữa sáng. Chắc vẫn là hai quân y xinh đẹp hôm qua.
Lâm Phi lại đánh thức nữ học viên Nhã Điển Na bên cạnh, nói với cô.
- Cái gì? Hai con nhỏ kia tới sao? Đúng lúc hôm qua tôi quá mệt mỏi, chưa làm chuyện gì mà đã ngủ mất rồi.
- Không được. Tôi phải tắm rửa nhanh một chút. Không cho cậu nhìn lén tôi. Nếu không, tôi sẽ cảm giác toàn thân không được tự nhiên.
Nữ học viên Nhã Điển Na nói với Lâm Phi.
- Cô mau tắm đi, nói nhảm nhiều thế.
Lâm Phi trả lời, lại nằm lên giường.
Nhã Điển Na nhanh chóng bước vào phòng tắm thủy tinh, cởi quần áo trên người.
Lâm Phi nằm ở trên giường, nghe thấy tiếng nước chảy lách tách, xuyên qua phòng tắm thủy tinh còn có thể mơ hồ nhìn thấy đường cong thân thể Nhã Điển Na.
Vóc người Nhã Điển Na vô cùng hoàn mỹ, cảm giác mơ hồ càng khiến người khác động tâm. Lâm Phi đáng tiếc chính là cô ta không thích nam giới, lại thích nữ giới.
Lâm Phi nhìn mấy lần rồi không nhìn nữa, bắt đầu suy nghĩ bản thân sẽ hoàn thành nhiệm vụ “cánh cửa quá khứ” thế nào.
Lâm Phi nghĩ giờ không biết bản thân đang tồn tại ở thế giới chân thật hay vẫn còn ở thời gian quá khứ ảo nữa.
Bất kể thế nào, tất cả ở đây cũng khiến Lâm Phi cảm giác quá chân thực rồi.
Chân thật đồng thời cũng phải trả giá. Lâm Phi tin tưởng nếu hắn thật sự chết trong thời không “cánh cửa quá khứ” này, như vậy hắn sẽ hoàn
toàn chết đi, không có một chút may mắn.
Mà cách hoàn thành
nhiệm vụ thì phải làm theo lời hắn đã dự liệu, phải tìm thủ lĩnh hải tặc Phấn Hồng Khô Lâu đã cùng hắn tiến vào “cánh cửa quá khứ”.
Cùng cô ta tiến vào lỗ đen thời không trong dấu hiệu bản đồ kho báu,
lại tiến vào cung điện thần bí kia, thông qua cung điện “cánh cửa tương lai” rồi về tương lai. Như vậy mới có thể rời khỏi nhiệm vụ này, trở