Sau khi Lâm Phi đếm tới ba, ông viện trưởng mở to mắt, lớp sương mù che
hai mắt đã bị tan ra. Hắn kinh ngạc nhìn về phía Lâm Phi.
-
Lâm Phi, chúng tôi đã đánh giá thấp cậu. Không ngờ trong thời gian ngắn
như vậy cậu lại có thể tạo ra một nhân cách thứ hai, khiến cho tinh thần chủ thể của tôi bị phân liệt.
- Cậu rất đặc biệt, rất đặc biệt. Đột nhiên tôi có cảm giác rằng cậu không phải là người của thế giới này.
Ông viện trưởng nói với Lâm Phi. Sau đó ông ta nhìn vào bà bác sĩ thần sắc đang khẩn trương ở phía sau.
- Viện trưởng, ông không sao chứ?
Bà bác sĩ vội vàng hỏi ông viện trưởng.
- Tôi rất tốt, thật lâu rồi không có cảm giác tốt như vậy. Lúc này tôi
có cảm giác vô cùng thanh tỉnh. Tôi nghĩ tới rất nhiều việc, muốn đi xử
lý một chút.
- Đi, chúng ta đi ra ngoài trước. Tôi muốn đi