Chương 35: Hàn Tiêu
Sau hai giờ, cuộc chiến kết thúc. Đây là hành động thành công nhất của Tinh Long nhắm vào tổ chức Manh Nha, họ đã phá hủy căn cứ và thu thập được lượng lớn tài liệu. Nhờ có tình báo của Hàn Tiêu, các lãnh đạo cấp cao của Cục Mười Ba vô cùng hài lòng.
Có điều, hai tài liệu quan trọng nhất là bản ghi thông tin về (ảm tinh) và ý nghĩa của danh hiệu "Số 0" của Hàn Tiêu trong tổ chức Manh Nha thì Lâm Diêu lại không tra ra được.
Cái trước vốn là giả, đương nhiên không tồn tại. Còn cái sau liên quan đến kế hoạch vật thí nghiệm của tổ chức Manh Nha nên đã bị mã hóa cấp đặc biệt, không thể rò rỉ.
Tổ ba người của đội tác chiến bí mật trở về tổng bộ không một phút nghỉ ngơi. Lý Nhã Lâm lưu luyến trả lại cánh tay máy, cấp trên của cô hỏi: "Cánh tay trợ lực hạng nhẹ dùng tốt chứ?"
Hóa ra thứ này gọi là Cánh tay trợ lực hạng nhẹ. Một món đồ bạo lực như vậy đúng là cực kỳ hợp gu của Lý Nhã Lâm, cô gật đầu nói: "Nhiệm vụ lần này thành công là nhờ có món đồ này. Ai chế tạo nó vậy?"
"Cái này không thể nói cho cô biết."
"Trong bộ sau này có thể cung cấp thêm Cánh tay trợ lực hạng nhẹ nữa không?" Lý Nhã Lâm trông mong.
"Chuyện này phải xem quyết định của cấp trên."
Lý Nhã Lâm vẫn chưa từ bỏ ý định, mắt cô đảo một vòng, không dây dưa với cấp trên nữa mà đi thẳng đến bộ phận hậu cần, tìm người có khả năng là nhà chế tạo nhất: La Huyền.
Huy hiệu trên ngực cô là biểu tượng của đội tác chiến bí mật nên cô đi một mạch không bị cản lại, thu hút sự vây xem của đám nhân viên lười biếng ở bộ phận hậu cần. Vẻ ngoài tinh xảo xinh đẹp của cô khiến đám nhân viên quanh năm bầu bạn với dầu máy và mồ hôi này thèm đến rỏ dãi.
Tuy mười ba cục trên danh nghĩa là ngang cấp, nhưng chức quyền khác nhau nên địa vị trong lòng mọi người cũng có cao có thấp. Đội tác chiến bí mật cao thủ như mây (mỹ nữ cũng như mây), tinh anh hội tụ (đãi ngộ rất tốt), luôn là nơi mọi người ao ước.
Lý Nhã Lâm nhìn quanh một vòng, lớn tiếng hỏi: "Tôi tìm La Huyền."
Mọi người đồng loạt nhìn về phía La Huyền với vẻ mặt ngưỡng mộ.
Được ghê, không hổ là át chủ bài của bộ phận hậu cần, âm thầm dụ dỗ được cả mỹ nữ của đội tác chiến bí mật, người ta còn tìm tới tận nơi. Nói không chừng tương lai có thể gia nhập đội tác chiến bí mật, một bước lên mây.
Không ít người đã nghĩ đến việc lát nữa có nên đi chúc mừng La Huyền trước rồi nịnh bợ một phen không.
La Huyền không quen Lý Nhã Lâm, đang ngơ ngác thì một ý nghĩ lóe lên: Lẽ nào đội tác chiến bí mật định chiêu mộ mình?
Anh càng nghĩ càng thấy có khả năng, bèn nén lại sự phấn khích trong lòng, giả vờ lạnh nhạt hỏi: “Tôi chính là La Huyền, không biết nên xưng hô với cô thế nào?”
"Lý Nhã Lâm."
"Tôi có thể giúp gì được cho cô?" La Huyền tự cho là dáng vẻ của mình rất lịch lãm.
"Chính anh đã phát minh ra cánh tay máy đó à?"
Cánh tay máy? La Huyền lập tức nghĩ đến Cánh tay trợ lực hạng nhẹ đã khiến anh mất mặt trước mặt bộ trưởng. Tưởng rằng có trục trặc gì nên người ta đến hỏi tội, anh thầm mừng thầm trong bụng, giả bộ chính trực hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
"Không có, tôi thấy nó dùng rất tốt, tôi muốn đặt hàng riêng."
Thế này thì khó xử thật. Đám nhân viên hậu cần tỏ vẻ mặt kỳ quặc, họ nhớ lại thái độ coi thường của La Huyền đối với cánh tay máy, bèn đổ dồn ánh mắt về phía anh. Ánh mắt đó khiến La Huyền hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống.
Sắc mặt La Huyền rất khó coi. Cái máy móc mà hắn đánh giá là rác rưởi lại được đặc công của đội tác chiến bí mật khen ngợi, người dùng còn cố tình đến tận nơi đặt hàng. Hiểu lầm này khiến anh khó chịu như nuốt phải ruồi, lại không tiện nổi nóng, chỉ có thể nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Thứ đó không phải do tôi phát minh.”
Lý Nhã Lâm cảm thấy khó hiểu, bực bội nói: "Vậy anh phải nói sớm chứ, làm lãng phí thời gian của tôi."
La Huyền sa sầm mặt mày, thấy các đồng nghiệp đang nén cười nhìn mình, trong lòng phiền muộn không thôi.
Phùng Quân bước tới, nói giọng công tư phân minh: "Thân phận của nhà chế tạo là cơ mật, xin đừng bàn tán hay suy đoán."
Lý Nhã Lâm ngạc nhiên, cơ mật ư?
La Huyền lại dấy lên một tia nguy hiểm, cảm thấy trong cục đang quá coi trọng tay kỹ sư cơ khí bí ẩn này. Hắn lo lắng địa vị của mình sẽ bị uy hiếp, bởi giữa những người cùng ngành luôn tồn tại sự cạnh tranh.
"Nếu hắn gia nhập bộ phận hậu cần, nhất định phải chèn ép hắn."
La Huyền thầm quyết định.
...
Tại một căn cứ nào đó của tổ chức Manh Nha.
"Thủ lĩnh, căn cứ số bốn mươi lăm đã bị phá hủy."
"Ai làm?"
"Người của Tinh Long."
"Bọn họ lấy tình báo từ đâu?"
"Không rõ."
Thủ lĩnh không tài nào hiểu nổi. Các căn cứ của tổ chức Manh Nha trải rộng toàn cầu, một vài căn cứ bí mật ẩn trong lãnh thổ của sáu quốc gia được dùng làm át chủ bài cho cuộc đại chiến sau này, vốn luôn ở trong trạng thái “ngủ đông”, không tiến hành bất kỳ hoạt động nào, căn bản không có khả năng bị lộ, sao lại bị phát hiện được chứ?!
Lẽ nào có nội bộ rò rỉ tình báo, trong tổ chức có gián điệp?
Vị trí của các căn cứ bí mật chỉ có cấp cao mới biết, nếu có cấp cao phản bội thì đó sẽ là một đòn giáng mạnh vào tổ chức.
Hắn thầm quyết định phải thanh trừng nội bộ một lần.
Thủ lĩnh hoàn toàn không nghi ngờ đến Hàn Tiêu. Một vật thí nghiệm địa vị thấp kém, chưa bao giờ tiếp xúc với bí mật của tổ chức thì làm sao có thể là cậu ta được, đây là đối tượng đầu tiên có thể loại bỏ khỏi diện tình nghi.
Nghĩ đến số 0, Thủ lĩnh lại thấy tức tối. Lệnh treo thưởng trên Dark Web lâu như vậy mà không có chút động tĩnh nào.
“Con rệp nhãi con chạy nhanh thật, còn dám mạnh miệng tuyên chiến. Sớm muộn gì cũng bóp chết mày! Chỉ bằng sức của một mình mày mà đòi lung lay dù chỉ một viên gạch của tổ chức này á, có mà nằm mơ!”
Thủ lĩnh cười khẩy.
...
"Hàn Tiêu mất tích ba ngày rồi, anh ấy đi đâu rồi chứ?"
Lữ Thiến lo lắng đi đi lại lại, không ngừng tự trách, lẩm bẩm: “Lẽ nào anh ấy bị lạc đường rồi? Đều tại mình, không mua điện thoại cho anh ấy, bây giờ không liên lạc được. Ông nói xem, anh ấy là người nơi khác, chân ướt chân ráo ở Tây Đô, phải làm sao bây giờ?”
Lữ lão đầu an ủi: "Lạc quan lên chút đi, biết đâu nó chết quách đi rồi cũng nên?"
"..."
Lữ Thiến cạn lời: "Ông ơi, sao ông lại có thành kiến với anh ấy lớn như vậy?"
Lữ lão đầu ngoáy mũi, chẳng thèm đáp lại.
Lữ Thiến bỗng nhiên mắt sáng lên, sáp lại gần Lữ lão đầu, nói: "Ông ơi, ông nhờ người tìm giúp anh ấy đi."
"Nghĩ hay lắm." Lữ lão đầu làu bàu.
"Coi như ông giúp cháu một lần đi mà."
"Ha, lúc cháu trộm bộ sách quý của ông sao không nghĩ ông là ông nội của cháu đi?"
"Mấy chuyện đó nhỏ nhặt thôi mà, tha cho cháu đi."
"Tuyệt vọng đi con."
"Ông thật sự không giúp?"
"Không giúp!"
Lữ Thiến mỉm cười, nhưng toàn thân tỏa ra hắc khí: “Đống rượu ngon ông giấu dưới sàn phòng, cháu sẽ giúp ông đem bán hết.”
Lữ lão đầu giật nảy mình: “Cháu nói gì vậy, ông của cháu sao lại là kẻ hẹp hòi như thế được chứ, không phải chỉ tìm một người thôi sao, cứ giao cho ông.”
"Cảm ơn ông ạ." Lữ Thiến cười ngọt ngào.
Lữ lão đầu thở dài, đi sang một bên gọi điện cho Cao lão đầu: "Lão già, có phải các ông đưa Hàn Tiêu đi rồi không?"
"... Ông đoán ra rồi à?"
"Nó phạm tội gì?"
"Không phạm tội, chỉ là chúng tôi cần hợp tác với cậu ấy."
"Không phạm tội là được rồi, mau thả nó về đây, không thì cháu gái tôi nó phá hết rượu tôi cất giấu bây giờ."
"Thế này không đúng quy định, tôi khó xử lắm."
"Đừng có lằng nhằng, quy định là do ông đặt ra. Lần trước ông gài tôi một vố vẫn chưa tính đâu nhé. Tôi không cần biết, ông mau đưa Hàn Tiêu về đây."
Cao lão đầu bất đắc dĩ nói: "Được rồi, biết rồi."
Cúp điện thoại, Lữ lão đầu tỏ vẻ không cam lòng. Rõ ràng là mong Hàn Tiêu cút đi cho khuất mắt, nhưng lại phải đi tìm cậu ta về. Hừ, quả nhiên khuỷu tay của phụ nữ đều đẩy ra ngoài, đặc biệt là người phụ nữ năm đó sinh con trai cho ông, thật là không biết giữ đạo làm vợ, rõ ràng là vợ người ta mà lại dễ dàng bị mình dụ dỗ như vậy. Haiz, sức hút thời trai trẻ đúng là một đi không trở lại.
Lữ lão đầu xoa xoa cái đầu hói, than thở không ngớt.