- Cái này, hiện giờ nói còn hơi sớm đấy, chuyện này chúng ta nên thảo luận một chút đã.
Tề Nhạc có chút chật vật đi tới cửa sổ, hắn thật sự không dám lưu lại tiếp.
Kristy cười nói:
- Sợ à? Anh xem, sắc trời đã tối như vậy không bằng ở lại qua đêm sáng
lại đi. Tôi cũng muốn biết cảm giác mượn thân thể của anh là thế nào Vạn nhất có chuyện tôi sẽ nói với cha mẹ... , ai, anh đừng có chạy!
Không chạy? Còn không chạy thì sẽ bị cô mượn a, Tề Nhạc không thừa nhận là
năng lực kháng cự của mình là bao nhiêu, không thể chờ đợi mà bay xuyên
qua cửa sổ, hăn dùng tốc độ nhanh nhất nên trong chớp mắt đã không thấy
bóng dáng.
Nhìn qua phương hướng rời đi của Tề Nhạc thì mỉm cười
trên mặt Kristy dần dần thu liễm, một tia ai oán dần dần hiện ra, than