Hồ Quang kéo Dịch An bên cạnh làm ra một bộ dạng của đại ca:
- Sắc An, lên, ca ca bị người ta khinh thường, mau lên giáo huấn tên đó giúp ca.
Dịch An liếc Hồ Quang lại nhìn Yến Tiểu Ất, hắn nghiêng đầu sang một bên hỏi lại:
- Có quan hệ gì với lão tử chứ? Chuyện của cchính các ngươi thì tự mình đi mà giải quyết.
- Cậu... Đúng là, đúng là...tôi....
Dịch An cười hắc hắc, nói:
- Anh sẽ thế nào?
Hồ Quang trừng mắt nhìn Dịch An, nói:
- Đi, tiểu tử ngươi thừa cơ áp chế phải không? Lão đại, anh xem bọn hắn
hai người hùa nhau ăn hiếp tôi kìa, anh phải lấy lại công đạo cho tôi a.
Tề Nhạc nhìn bộ dáng cười đùa tức giận của bọn hắn thì nói:
- Được rồi, các anh đừng làm ồn nữa, thời gian của chúng ta có hạn,
trước tiên bàn chính sự đã. Đi, vừa đi tôi nói cho mọi người biết hôm
nay sẽ làm cái gì.
Nói xong, Tề Nhạc vung tay lên, một tầng màu
xanh quang mang bay lên trời, ánh sáng màu xanh như thực chất bao phủ
thân thể đám đông ở bên trong, ngoại trừ Tiểu lâu ra. Một chuyến 16