Tuyết Nữ mạnh mẽ ngẩng đầu, si ngốc nhìn Tề Nhạc:
- Anh gọi em đi ra, chính là muốn mang em đi báo thù sao?
Tề Nhạc gật nhẹ đầu, nói:
- Đúng vậy a! Như thế nào? Bây giờ em không muốn đi báo thù sao?
Nhìn Tề Nhạc, vành mắt của Tuyết Nữ theo thời gian bắt đầu đỏ lên, nước mắt
óng ánh đảo quanh ở vành mắt, thấy nàng như vậy, Tề Nhạc lập tức có chút luống cuống.
- Tuyết nhi, em làm sao vậy? Có phải anh làm gì sai không? Đừng khóc, em vừa khóc, sẽ khiến anh đau lòng...A...
Cánh môi lạnh như băng của Tuyết Nữ mạnh mẽ dán lên môi Tề Nhạc, bốn cánh
môi hợp lại. Hai tay của Tuyết Nữ trực tiếp quấn lên cổ của Tề Nhạc. Lúc này, nàng tựa như một đầu tiểu dã miêu động tình không ngừng giãy dụa
trong lồng ngực của Tề Nhạc, tựa hồ muốn dùng nhiệt lượng của mình hòa
tan Tề Nhạc.
Ý chí của Tề Nhạc ở phương diện này không phải là
quá kiên định, hắn cố gắng nín nhịn cám dỗ này, vất vả đẩy Tuyết Nữ