Trầm Trác đứng ở bên cạnh Tề Nhạc nói:
- Tề tiên sinh, trước kia thật sự là không có ý tứ. Chuyện của Trầm Vân, tôi...
Tề Nhạc lắc đầu, nói:
- Quá khứ thì không cần phải nói. Tôi biết rõ chuyện tình của Trầm Vân
không có quá nhiều quan hệ với Trầm gia các người. Bất quá, nếu như
tương lai tôi đối phó nàng hy vọng Trầm gia không nên tham dự.
Trầm Trác thở dài một tiếng, nói:
- Sau này tôi mới biết được nàng không phải là cháu gái ruột của tôi.
Trước khi rời đi, nàng lưu lại cho tôi một bức thư nói chuyện này cho
tôi biết. Lúc trước là người Hy Lạp vụng trộm dẫn nàng tới Trầm gia, hơn nữa từ nhỏ dịch dung cho nàng. Mà cháu gái của tôi thì lại không biết
họ đã đem đi nơi nào. Lại nói tiếp chuyện này chúng tôi cũng đã tìm