Tề Nhạc nghe vậy liền cúi đầu xuống.
Gương mặt Thực Vật Hồn ửng đỏ, đột nhiên hai tay ôm lấy cổ Tề Nhạc, sau đó hôn nhẹ lên mặt của hắn.
- Cảm ơn anh đã bảo hộ em.
Lưu lại một câu đơn giản thế này, Thực Vật Hồn nhanh chóng chạy đi, trực tiếp ngồi ở ghế sau xe.
Cảm giác mềm mại trên mặt làm cho Tề Nhạc sững sờ, ngay cả Hải Như
Nguyệt cùng Từ Đông bên cạnh cũng ngẩn ngơ, Từ Đông giễu giễu nói:
- Lão đại, anh sao làm thế chứ! Ngay cả tiểu cô nương cũng không buông tha.
- Tôi...
Hải Như Nguyệt lạnh lùng lườm Tề Nhạc, trong mắt giống như có viết hai chữ —— cầm thú.
- Oan uổng ah! Các người đừng hiểu lầm.
Quản Bình vỗ vỗ vai Tề Nhạc, nói:
- Tôi cũng đi, một thời gian nữa tôi sẽ liên hệ với Như Nguyệt. Tề
Nhạc, nam nhân không cần giải thích. Không phải anh nói, dâm đãng là do
chúng ta, ai nói gì thì nói.
Nhìn thấy bóng lưng của Quản Bình không ngừng nhún nhún, hai tay Tề Nhạc giơ ngón giữa lên.
- Trời ơi!
- Xem ra, anh và những người Viêm Hoàng Hồn này ở chung không tệ.
Hải Như Nguyệt nhìn Tề Nhạc, lãnh đạm nói.
Tề Nhạc nhún nhún vai, nói:
- Nhân phẩm tốt, không có biện pháp.
Hải Như Nguyệt mắt trợn trắng, Từ Đông bên cạnh mỉm cười dùng âm thanh mềm nhũn nói:
- Lão đại, anh thật đen!
- Tôi... Có thể nói một câu không?
- Không thể, chẳng lẽ anh không biết giải thích chính là ma quỷ à?
Hải Như Nguyệt nhìn hai nam nhân đấu võ mồm, vô ý thức lướt ngang vài bước, bày làm ra bộ dáng ta không quen các ngươi.
Một trung niên nhân tướng mạo bỉ ôi đi qua bên cạnh nàng, sau đó nhìn
chằm chằm vào bộ ngực đầy đặn của Hải Như Nguyệt, thấp giọng nói:
- Tiểu thư, muốn mua vé máy bay sao? Cho cô một vé này!
Nói xong, hắn đưa tấm vé tới trước mặt Hải Như Nguyệt.
Hải Như Nguyệt lãnh đạm nói:
- Không cần.
Trung niên nhân bĩu môi, tiếp tục đi thẳng về phía trước, vừa đi vừa thấp giọng lẩm bẩm.
- Bà mẹ nó, thực mẹ nó lớn, chẳng lẽ bên trong là hai quả bóng chuyền.
Âm thanh của hắn tuy thấp, nhưng người như Hải Như Nguyệt, Tề Nhạc cùng Từ Đông làm sao có thể không nghe thấy đây?
Tề Nhạc cùng Từ Đông còn đấu võ mồm với cũng liếc nhau, hai gia hỏa này đồng thời cười ha hả.
Sắc mặt Hải Như Nguyệt tái lại, trước khi nàng bạo phát, Tề Nhạc cùng
Từ Đông vội vàng đưa tay ngăn cản nàng lại, Từ Đông nói:
- Như Nguyệt, làm gì so đo với loại tiểu nhân này chứ?
Tề Nhạc ở bên cạnh phụ họa.
- Đúng đấy, cũng được a. Người này thật sự không biết nói chuyện, sao có thể dùng bóng chuyền để ví von chứ, thật không có ánh mắt, tối thiểu nhất cũng là quả bóng đá chứ!
- Tề Nhạc.
Một