Từ Đông thỏa mãn nói:
- Tốt, chuyện này không có vấn đề, tôi
chưa từng lười biếng đâu. Tuy không có thiên phú như cô, nhưng đối phó
một ít thủ hộ giả phương đông bình thường thì không có vấn đề.
Hải Như Nguyệt hừ lạnh một tiếng, nói:
- Ngàn vạn lần không nên xem thường bất cứ kẻ nào, nhất là những thủ hộ giả phương đông kia. Có lẽ anh nhìn thấy người của Viêm Hoàng Hồn rồi,
Thiên Hồn kia, còn có Thực Vật Hồn, khí tức năng lượng phi thường khổng
lồ. Nếu như thủ hộ giả phương đông có thực lực như bọn họ, anh tuyệt đối không thể tưởng tượng được đâu. Nhất là bọn họ còn có năng lực đặc thù.
Từ Đông nói:
- Nói tới Viêm Hoàng Hồn, tôi thật sự rất kỳ quái, Tề Nhạc, nhìn bộ dáng của bọn họ, dường như rất tôn kính anh a.
Tề Nhạc nói:
- Không phải tôi đã nói, nhân phẩm của tôi quá tốt.
- Thôi đi pa ơi..., anh tin là thế sao?
Tề Nhạc nói:
- Tùy tiện, thích tin hay không cũng được. Có thuốc không, mấy ngày nay không có hút thuốc, thuốc của Thái Dương Quốc khó hút muốn chết, nhanh
cho tôi một điếu nào.
Hải Như Nguyệt nói:
- Trong xe không cho phép hút thuốc.
- ...
Trở lại biệt thự Long Vực, Hải Như Nguyệt cho xe khác tiễn Từ Đông quay trở lại đại học Thanh Bắc, mà Tề Nhạc thì được an bài ở gian phòng