Tề Nhạc rời khỏi sân bay, trong nội tâm thầm giật mình, vừa rồi hắn cố ý yếu thế, tuy hắn có cảm giác rất tốt với Trầm Vân, nhưng đầu óc của Tề Nhạc xoay chuyển rất nhanh, tuy Trầm Vân là bạn của mình, nhưng không lâu sau sẽ diễn ra hội giao lưu thủ hộ giả phương đông, Trầm gia Kinh
Thành chưa hẳn có thân thiện với Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần, dưới loại tình
huống này, mình che dấu càng sâu cũng càng có lợi. Đây là lần đầu tiên
hắn giả heo ăn hổ, trong nội tâm có chút buồn cười.
Sau khi
Tề Nhạc trở lại biệt thự Long Vực đã là giũa trưa, hắn không có trực
tiếp vào cửa, mà gọi điện thoại cho Hải Như Nguyệt trước.
- Như Nguyệt, là tôi.
- Đương nhiên tôi biết là anh, nó bày ra trên điện thoại của tôi rồi. Tề Nhạc, anh ở nơi nào?
Tề Nhạc cười hắc hắc, nói:
- Cô đoán xem? Bọn người Minh Minh trở về chưa?
Hải Như Nguyệt nói:
- Bọn họ đã trở về, tôi vừa tiếp bọn họ ở sân bay vào sáng nay. Anh