Tề Nhạc nhún nhún vai, nói:
- Rộng rãi sao? Tôi không cảm
thấy như vậy, nhưng những ngày qua tôi trải qua không ít chuyện, dù sao
tôi không phải một tập tài liệu, rời khỏi Thanh Bắc có lẽ là một chuyện
tốt a. Như thế nào, cô ra sân bay đón người à?
Trầm Vân mỉm cười, nói:
- Đúng vậy! Tới đón một vị trưởng bối của gia tộc. Anh thì sao? Nhìn
bộ dáng của anh, hình như là từ nơi xa trở về, sắc mặt của anh không
tốt.
Tề Nhạc cười khổ nói:
- Sắc mặt tốt mới là lạ, tôi sợ độ cao! Máy bay là thứ tôi không muốn ngồi nhất.
Trầm Vân do dự một chút, ngẩng đầu hai mắt nhìn Tề Nhạc.
- Có cơ hội cùng ăn cơm được chứ? Tuy anh không ngại, nhưng nhưng tôi