Sáng sớm, trong lúc Hải Như Nguyệt mơ màng tỉnh táo lại thì hơi ngượng
ngừng vì mình đang nằm trong ngực của Tề Nhạc, Tề Nhạc nhắm hai mắt, khí tức trên người của hắn như nam châm hấp dẫn nàng, thân thể hơi động đậy một chút, tuy nhiên hạ thân vẫn không khỏe như trước, nhưng so với này
hôm qua thì tốt hơn nhiều. Hồi tưởng lại cảnh trong thạch huyệt, ánh mắt của nàng hơi mê ly, nàng biết rõ, cả đời này nàng không có khả năng
quên được chuyện vào chiều hôm qua.
Nhẹ nhàng vuốt ve lồng
ngực kiên cố của Tề Nhạc, tuy cơ bắp của hắn không khoa trương, nhưng
dưới làn da cổ đồng khỏe mạnh này là lực lượng bạo tạc mạnh mẽ, Kỳ Lân