Tề Nhạc cười khổ nói:
- Cái này cũng không được, cái khác
cũng không được, chúng ta nên làm thế nào mới tốt đây? Chẳng lẽ thật sự
phải chờ đợi sao? Đáng tiếc ah, tuy sức chiến đấu chiến sĩ Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần chúng ta rất mạnh mẽ, nhưng không ai có được Độc Tâm Thuật, nếu không, bắt một tên phương tây tới, trực tiếp dò xét bí mật trong lòng
của hắn, ồ...
Nói đến đây, đột nhiên con mắt Tề Nhạc sáng
lên, tay phải thành quyền đánh về phía trước, phát ra một tiếng kinh hỉ, vui vẻ nói:
- Tôi có biện pháp.
Như Nguyệt kinh ngạc nói:
- Biện pháp gì?
Tề Nhạc cười hắc hắc, nói:
- Tuy chúng ta không có Độc Tâm Thuật, nhưng có người biết nha! Xem ra, Kinh Thành Trầm gia nhất định phải đi một lần rồi. Như Nguyệt, em trước đừng hỏi, dù sao em cứ chờ tin tức tốt từ anh đã, đến lúc đó anh nhất
định cho em vui mừng.
Ánh mắt Như Nguyệt nhu hòa nhìn hắn một cái, nói:
- Em tin tưởng anh, anh cho em vui mừng là được rồi. Đi, chúng ta ăn