Mấy người đồng thời còn phải chiếu cố thực lực nhược tiểu như con, điều này tuyệt đối không được. Lần này là nhờ vào vận khí để đối phó Khế Dũ
cùng Kim Sí Đại Bằng Điêu không có khả năng vận khí vĩnh viễn xuất hiện
liên tục được. Vạn nhất mấy người trong đó ai có gì bất trắc, con vĩnh
viễn đều không thể tha thứ cho chính mình.
- Đầu đất! Ai nói cho con là phải bắt đồng bọn con đi giết hung thú? Chính con không biết làm hay sao?
Ở bên trong thanh âm của người trung niên đã có vài phần tức giận.
Tề Nhạc sững sờ, nói:
- Con? Con không nghe lầm chứ. Ngài đã biết rõ tình huống hiện tại của con thì không nên hỏi như vậy ah!
Người trung niên đột nhiên nở nụ cười:
- Ta thật vất vả mới đưa linh hồn của mình ngưng tụ để xuất hiện, nếu
như không phải đã có sách lược vẹn toàn, ta sẽ cùng con phí nhiều lời
như vậy sao? Câm miệng, đừng có chen ngang lời ta nói.
Tề Nhạc nghe xong lời này, trong lòng lập tức đã chờ mong gật nhẹ đầu, im im lặng lặng lắng nghe.
Người trung niên tiếp tục nói:
- Đúng vậy, con hiện giờ đã mất đi năng lực, nhưng mà, cái này cũng