- Một canh giờ sao? Con nghĩ thế là đã đủ rồi. Tiền bối cám ơn ngài. Ngài còn có cái gì cần dặn dò con nữa không?
Thanh âm của người trung niên hiện giờ rõ ràng đã yếu đi rất nhiều,
trong quang mang lóe ra, thân ảnh của hắn đã dần dần trở nên mơ hồ. Tề
Nhạc biết rõ, vị nhân vật bi kịch trong lịch sử Kỳ Lân nhất tộc sắp phải rời đi.
- Những thứ khác không có gì rồi, hảo hảo thay ta
chiếu cố Đình Đình, ta tin tưởng với tư cách là người đã từng nguyện ý
vì nàng trả giá tánh mạng nhất định sẽ đối xử tốt với nàng.
- Ah, đúng rồi, ta để lại ở bên trong lạc ấn tinh thần của con một ít
sáng tạo độc đáo trước kia cũng không thuộc về năng lực đặc thù hệ thống Kỳ Lân, chỉ là một ít tiểu kỹ xảo thực dụng đối với con có lẽ có chút trợ giúp. Vốn dựa theo tộc quy của Kỳ Lân, ta không thể nói cho con