Tề Nhạc trải qua trải qua kinh ngạc ngắn ngủi lập tức kịp phản ứng,
dùng tay trái ôm thân thể mềm mại của Như Nguyệt, bốn cánh môi phát ra
hỏa hoa mãnh liệt. Như Nguyệt tựa hồ muốn bạo phát đi ra hoàn toàn tâm
tình của mình. Động tác của nàng có chút cuồng dã, không có chút nào giữ lại. Cái hôn này ngay cả Tề Nhạc cũng không biết đã qua bao lâu thời
gian, khi động tác của Như Nguyệt từ cuồng dã trở nên dịu dàng thì đôi
môi của hai người rời nhau. Tay trái của Tề Nhạc không biết lúc nào đã chiếm hữu nhũ phong co dãn đầy đặn của nàng.
Hai người thở dốc gấp gáp, Tề Nhạc từ trong mắt Như Nguyệt thấy được ý dạt dào, như là lửa nóng muốn thiêu đốt chính mình.
Như Nguyệt nhẹ nhàng đẩy một cái làm Tề Nhạc ngã xuống giường, đứng ở bên giường cởi y phục của mình ra.
Lý trí của Tề Nhạc chỉ còn có mấy phần:
- Như Nguyệt, không được đấy. Đại sư đã từng nói qua, phải bốn người mới được ...Chúng ta...
- Không được? Chúng ta cũng không phải lần đầu tiên. Chẳng lẽ anh cảm