Tề Nhạc không có đi, cũng không có suy nghĩ những ký ức kia phụ thân Văn Đình lưu cho hắn, chỉ dùng bàn tay còn lại của mình tay nắm chặt
bàn tay nhỏ bé hết sức hết sức mềm mại của Văn Đình, hắn ngồi ở bên
giường nhìn khuôn mặt có chút tái nhợt. Lân phiến màu đỏ trên người Văn Đình dần dần rút đi, thân thể của nàng bây giờ là hoàn toàn xích lõa.
Bất quá, cho dù Tề Nhạc không dùng chăn, mền đắp lên thân thể mềm mại
của nàng, phát hiện ở thời điểm này, Tề Nhạc cũng chỉ sẽ im im lặng
lặng thủ hộ cho nàng.
Cửa mở, Như Nguyệt từ bên ngoài đi vào, chứng kiến tình cảnh bên trong gian phòng nàng vốn là sững sờ khẽ lên tiếng:
- Tề Nhạc. Em mới cảm giác được trong phòng anh có năng lượng khổng lồ ba động, các người không có sao chứ?
Tề Nhạc gật nhẹ đầu, hạ giọng nói:
- Không có gì. Như Nguyệt, em tới ngồi, anh có lời muốn nói với em.
Như Nguyệt đóng kỹ cửa lại, đi đến trên giường Tề Nhạc ngồi xuống, nàng nhìn thoáng qua Văn Đình trên giường. Dùng long lực của mình, tự nhiên