Chậm rãi đứng lên, hào quang trong mắt Tề Nhạc lóe lên.
- Hoàng Đế bệ hạ, lão sư của tôi, trước khi tôi rời đi, hy vọng có thể đọ sức với ngài một hồi.
Hoàng Đế có chút kinh ngạc nhìn Tề Nhạc, nói:
- Chẳng lẽ anh còn chưa chết tâm với Hiên Viên kiếm sao? Hài tử, mặc dù mục tiêu cao là tốt, nhưng anh nhất định phải lượng sức mình. Tuy năng
lực của anh vượt xa nhân loại bình thường, nhưng mà, muốn thông qua khảo nghiệm của ta vẫn còn kém một chút, trở về đi, làm chuyện anh nên làm.
Tề Nhạc mỉm cười, nói:
- Lão sư, chẳng lẽ ngài không có lòng tin với đệ tử của mình sao? Không thử một lần cuối cùng, tôi không cam tâm, đệ tử mong ngài chỉ giáo.
Hoàng Đế cũng cười, có chút bất đắc dĩ lắc đầu, nói:
- Tiểu tử như anh thật khó chơi. Hiện tại đối kháng với anh, ta nhất
định phải chuẩn bị tinh thần mới được, nhưng mà, anh phải cẩn thận, vì
thủ hộ Hiên Viên kiếm. Ta không thể dễ dãi với anh. Dưới tình huống thực lực của anh tiếp cận ta. Ta sẽ chính thức phát huy năm thành uy lực
Hiên Viên kiếm, đến lúc đó. Chỉ sợ sẽ tổn thương tới anh, anh nên cân
nhắc trước rồi hãy hành động.
Tề Nhạc nói:
- Lão