Lúc Tề Nhạc chuẩn bị bắt đầu lúc tu luyện, tinh thần lực hơi
động một chút, cửa phòng của hắn mở ra, một đạo thân ảnh uyển chuyển
lặng lẽ từ bên ngoài đi vào. Không cần dùng mắt nhìn, Tề Nhạc cũng biết
tới là ai, dù sao, khí tức đó thật quá quen thuộc đối với hắn.
- Đình Đình, đã trễ như vậy, làm sao em còn không ngủ, chạy đến phòng anh làm gì?
Văn Đình vốn tưởng rằng Tề Nhạc đang tu luyện rồi, đột nhiên nghe được
thanh âm của hắn lại càng hoảng sợ, nàng làm một cái thủ thế nói hắn
đừng lên tiếng rồi ngồi xuống bên cạnh Tề Nhạc.
- Tề Nhạc, anh có giận em không?
Văn Đình thấp giọng nói.
Tề Nhạc sững sờ, nói:
- Sao anh lại phải giận em?
Văn Đình cúi đầu xuống, nói:
- Kỳ thật, anh cũng nên biết, em không phải là một người hay ghen. Nếu