Văn Đình nói:
- Nhưng mà, nhưng mà Tuyết Nữ cùng Y Nhược tiền bối ở bên cạnh, các nàng sẽ nghe được.
Tề Nhạc dùng sức hôn một cái lên trên mặt đẹp của Văn Đình nói:
- Y Nhược tiền bối là người từng trải sẽ lý giải chúng ta. Tuyết Nữ hôm nay đã bay một ngày, đã sớm mệt mỏi, buổi tối lại cải biến hiện tượng
thiên văn, lúc này chỉ sợ đã sớm tiến vào trạng thái nhập định rồi. Em
thì sợ gì cơ chứ?
Văn Đình nói:
- Nhưng mà em thật sự còn không có chuẩn bị cho tốt, Tề Nhạc, cho em chút thời gian được không?
Tề Nhạc buông bàn tay lớn ôm Văn Đình ra, tìm môi thơm của nàng khẽ hôn một cái rồi cười nói:
- Nha đầu ngốc, anh đang trêu chọc em thôi. Anh làm sao chỉ qua loa như thế mà ăn hết em. Lần thứ nhất của em, anh nhất định sẽ cho em một hồi
ức tốt nhất. Bất quá, sau khi anh muốn cùng em thân mật em cũng không
thể phản đối ah, như vậy em mới có thể dần dần thích ứng cảm giác của
em.
- Anh!!!
Văn Đình nhìn Tề Nhạc, trong lòng xấu hổ mà nói không ra lời.
Thật lâu, Văn Đình vẫn nằm trong ngực Tề Nhạc, cúi đầu mà nhìn hạ thân