Vương của Thần Thú trầm mặc nhìn Tề Nhạc thật lâu không nói gì.
Tề Nhạc cười khổ thở dài một tiếng, nói:
- Thực xin lỗi, tôi biết rõ hiện tại tình huống của thần thú không tốt. Nhưng mà tôi dù sao không phải thuộc về thời đại này, tôi cũng muốn
giúp giúp đỡ mọi người, nhưng mà thời đại kia của tôi nguyên bản cũng
cần tôi. Đồng bọn của tôi bọn họ đều đang đợi tôi trở về. Chắc hẳn đám
người bạn tôi cũng đã biết tin tôi mất tích, nhất định sẽ vô cùng sốt
ruột. Đương nhiên trước khi rời đi tôi nguyện ý dùng lực lượng lớn nhất
của mình trợ giúp thần thú.
Quang mang trong mắt Vương của Thần Thú dần dần trở nên nhu hòa:
- Không, con không sai, mà là ta muốn quá nhiều. Con nói đúng, nguyên