Tề Nhạc gật nhẹ đầu, nói:
-
Em nói không sai, bất cứ chuyện gì cũng có nhân duyên đấy, thì giống
chúng ta dưới tác dụng của Luân Hồi quả trở lại thời đại này cũng là như thế. Có lẽ chính là vì hiện tại thần thú cùng hung thú đối lập thực lực chênh lệch quá lớn, chúng ta mới có thể theo lão thiên sắp đặt mà lần
tới thời đại này. Trước kia ta chưa bao giờ tin tưởng những điều này,
nhưng hiện tại sự thật bày ở trước mắt, vẫn làm anh không thể không tin.
Văn Đình mỉm cười, nói:
- Chúng ta cũng chỉ có dựa theo vận mệnh an bài đi tiếp thôi. Bất luận như thế nào, em vĩnh viễn cũng sẽ ở bên cạnh anh ủng hộ anh, cho dù
chúng ta không cách nào trở về, em cũng lại ở chỗ này thủy chung làm bạn với anh. Được chứ?
Nghe Văn Đình nói xong, Tề Nhạc nhớ tới Y Nhược cùng đám người Mặc Hỏa thỉnh cầu đối với chính mình thì trong