Nhìn ánh mắt của nàng có chút lập loè, trong lòng Tề Nhạc không khỏi nghi hoặc nói:
- Chỉ là rừng rậm mà thôi, có cái gì đẹp mắt đâu, chúng ta vẫn nhanh đi thôi. Sớm đạt được Côn Lôn Kính, chúng ta cũng có thể sớm một chút trở
lại thế giới của mình.
Tuyết Nữ vội la lên:
- Nhưng mà, cha, phía dưới có nước.
- Có nước?
Tề Nhạc lúc này mới chợt hiểu hiểu ra, Tuyết Nữ là phi thường ưa thích
sạch sẽ. Ở lại Thương Sơn một tháng, nàng cũng sẽ thường xuyên để cho Y
Nhược mang theo nàng đi ra ngoài tìm địa phương tắm rửa, đã đi ba ngày
xem ra nàng lại là muốn tắm rửa đây.
Tề Nhạc mỉm cười nói:
- Được rồi. Chúng ta đi xuống xem một chút a, bất quá, ta như thế nào không thấy được sự tồn tại của nước nhỉ?
Tuyết Nữ nói:
- Con có năng lực thủy thuộc tính, hơn nữa cũng có năng lực Phong thuộc tính. Cha, người tuy rằng cũng có, nhưng tinh lực đều tập trung ở phi
hành tự nhiên không có phát hiện. Con thông qua đó cảm thấy nước tồn