- Nói đi, nói ra có lẽ nội tâm của anh sẽ chịu hơn một chút. Những chuyện đã xảy ra em không trách anh đâu.
Dựa vào bờ vai của Như Nguyệt ngửi hương khí nhàn nhạt trên người của
nàng Tề Nhạc như một người sắp chết đuối trên biển rộng vớ được tấm ván, hắn dựa sát vào người của nàng.
- Như Nguyệt em biết không?
Trong nháy mắt thân thể Văn Đình dung hợp vào người của anh, đột nhiên
anh cảm thấy có cảm giác xin lỗi các em. Thực xin lỗi mỗi người trong
các em, anh là đồ hỗn đản mà.
Nước mắt không bị khống chế chảy xuôi xuống gò má, cả thân thể Tề Nhạc như run lên nhè nhẹ.
Như Nguyệt lẳng lặng nghe hắn kể lại, mười ngón tay của hai người đan
vào nhau giống như đôi tình nhân mới quen nhau, hai người dựa vào nhau