- Tề Nhạc...
Như Nguyệt vừa nói ra hai chữ này đã bị Tề Nhạc đánh gãy. Ôm chặc nàng, Tề Nhạc lẩm bẩm nói:
- Cái gì cũng không nói được chứ? Không cần an ủi anh, cũng không nên
trách cứ anh. Hiện tại anh chỉ muốn được ôm em, anh đã mất đi Văn Đình
cho nên anh tuyệt đối không muốn mất em và Minh Minh. Trước kia kia anh
dễ dàng xúc động, cho dù là sau khi ở thời kỳ viễn cổ cự thú trở về, khi đó anh có được Hiên Viên kiếm nên làm cho anh tự phụ cho rằng trên đời
này không còn ai là đối thủ của mình cả.
- Anh sai rồi, không chỉ có trên người Vũ Mâu mà còn trên người của anh. Khi mặt trời ngày
mai bắt đầu mọc anh sẽ trở nên lý trí, sau này bất luận là tình huống