Thương Băng dùng sức đánh vào lưng của Tề Nhạc một cái, gắt lên:
- Anh thật chán ghét, có thể làm bạn bình thường với anh được sao?
Chẳng lẽ anh có nhìn thấy ai ôm bạn của mình như thế này không? Lưu
manh, đúng chính là lưu manh và lại là lưu manh chán ghét.
Âm thanh của nàng nghẹn ngào và không ngừng đánh vào lưng Tề Nhạc, nhưng mà tâm của nàng đã mềm nhũn.
- Cùng đi với anh được chứ?
Tề Nhạc có chút cầu khẩn nói.
Trong mắt Thương Băng xuất hiện một tia hào quang giảo hoạt.
- Có thể, nhưng em có điều kiện.
- Điều kiện gì?
Thương Băng nói:
- Nhìn ra được anh bây giờ có rất nhiều chuyện cần làm. Em có thể đi
theo anh nhưng em cũng có điều kiện cần nói rõ đó là: đợi đến lúc anh
làm xong việc của mình phải theo đuổi em lần nữa mới được. Hơn nữa còn
phải dựa vào phương pháp của em.
- A? Theo đuổi em lần nữa sao? Em bảo anh làm sao theo đuổi em đây?
Thương Băng nói những lời này làm Tề Nhạc có chút tò mò, nhưng trong