Tề Nhạc đi rồi nhưng trong nháy mắt Lý Dương cảm thụ những thực vật đang quấn quanh cơ thể của mình hào quang trong mắt của hắn hoàn toàn ảm đạm xuống. Tề Nhạc nói đúng, hắn căn bản không có bất cứ cơ hội nào bởi vì
những lời Tề Nhạc vừa nói vẫn quanh quẩn trong lỗ tai của hắn, một nam
nhân muốn trở nên cường đại kỳ thật chính là quá trình không ngừng khiêu chiến bản thân mình.
Thời điểm quay về bên cạnh xe Thương
Băng vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ. Ngây ngốc trên mặt của nàng đã biến mất
và nhìn qua Tề Nhạc trở về, trong đôi mắt đẹp dịu dàng lại xuất hiện
hào quang lạnh giá.
- Anh còn biết tìm em sao? Em nghĩ anh đã sớm quên mất em rồi đấy.
Trên mặt Tề Nhạc nở nụ cười khổ.
- Là anh không đúng vì trở về muộn, tuy nhiên với anh mà nói trở về được đã là may mắn rồi.
Thương Băng sững sờ, trên mặt của nàng xuất hiện hào quang kinh ngạc,