Hào quang nhàn nhạt từ trước ngực Tề Nhạc là Kỳ Lân Châu sáng lên, hành lý tất cả mọi người nằm trên đất, Tề Nhạc nói:
- Cầm lấy hành lý của mình đi, nghỉ ngơi một giờ sau tập huấn chính
thức bắt đầu. Mọi người nên làm quen với đội trưởng của mình trước đi.
Vừa đến nơi đây cũng nên cho bọn họ thư giãn một chút, cũng cho bọn họ
đi thu thập những đồ vật của mình lại, sau đó mới có thể bắt đầu chính
thức tu luyện. Tề Nhạc bàn giao hết những chuyện cần nói xong liền đi
thẳng tới gian phòng của Như Nguyệt.
Mà những người khác cũng đi tới phòng của mình. Một tiểu thôn xóm được hoàn thành trong thời gian một giờ a.
- Tề Nhạc, nơi này thật tốt a! Đây là thời kỳ viễn cổ cự thú sao?
Như Nguyệt lôi kéo tay Tề Nhạc, tuy gian phòng đã chuẩn bị xong nhưng nhà đá này dù sao vẫn trống trải a.
Tề Nhạc đem Như Nguyệt ôm vào ngực mình, nói:
- Dù sao nơi này có sinh thái nguyên sinh a, tất cả đều tự nhiên không
có bị nhân loại chúng ta phá hư. Anh cũng biết nơi đây rất đẹp nhưng kế