- Lạnh sao? Lạnh vẫn còn ở phía sau.
Tề Nhạc cười hắc
hắc, đột nhiên thân thể lướt tới sát bên cạnh Yến Tiểu Ất. Ngay sau đó,
Yến Tiểu Ất chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng mạnh mẽ truyền tới, thân thể
hắn không bị khống chế như là đạn pháo từ trong động quật bay ra ngoài.
Phù phù một tiếng ngã vào Hàn Băng Đống Tuyền. Hắn bởi vì kinh hãi mà
phát ra kêu thảm thiết, nhưng chỉ mới phát ra một nửa thì ngưng lại.
Trên người Tề Nhạc tản mát ra một tầng khí tức rét lạnh:
- Tốt rồi, các người muốn để cho ta động thủ hay là tự mình nhảy xuống đây?
Hồ Quang hỏi:
- Lão đại, phía dưới là cái gì?
Tề Nhạc mỉm cười, nói:
- Hàn tuyền.
- Hả? Anh muốn tụi em chết cóng sao? ! Đánh chết cũng không đi.
Hồ Quang kiên định nói.
Tề Nhạc bình tĩnh nhưng có chút tà dị nói:
- Đánh chết cũng không đi? Vậy có phải đánh không chết sẽ đi, mau đi xuống cho ta.
Khí tức năng lượng khổng lồ không hề báo hiệu bành trướng trong hầm